“Thầy… Thầy Tô…” Cô lắp bắp theo thói quen, “Giường 36.”
Cô nhìn Tô Hàn Sơn vật lộn với chiếc bình oxy, cũng nhẹ nhàng hơn cô một chút, nhưng có ai không mệt?
Cô đuổi theo lên giúp Tô Hàn Sơn cùng nhau di chuyển, còn ngẩng đầu lên nói, “Thầy Tô, anh không cần giúp em đâu, em làm được!” Anh là chủ quản của khu bệnh, là tổ trưởng của các tổ nhỏ, đâu nhàn rỗi giúp cô khiêng bình oxy mỗi ngày? Sớm muộn đây cũng là chuyện của bản thân cô.
“Sẽ giải quyết được! Dần dần sẽ vận hành như bình thường! Hệ thống oxy sẽ bình thường, vật tư bảo hộ cũng sẽ tốt hơn!” Trong câu nói ngắn ngủi của Tô Hàn Sơn hiện rõ sự kiên định.
“Vâng! Nhất định sẽ!” Đào Nhiên tin tưởng anh! Thầy Tô nói sao sẽ là vậy!
Giường 36 cũng là một người có tuổi, họ Hà, đang cắm nội khí quản thở máy.
So với bệnh nhân giường 35 tinh thần không ổn định thì bà Hà cắm máy thở lại bình tĩnh hơn, bây giờ đang tỉnh táo, chân tay đều bị trói buộc không tự do, chỉ có ánh lệ mờ mờ trong mắt.
Tiểu Đậu vẫn luôn quan sát và cùng Đào Nhiên đổi bình oxy cho bà Hà.
Tô Hàn Sơn thì đang lật xem ghi chép Đào Nhiên làm: Độ sâu của ống nội khí quản; có thay đổi vị trí không; thời gian bay hơi dịch làm ẩm đường thở nhân tạo; tình hình da vẻ, vùng quanh miệng, dấu răng, chất lưỡi, mặt mày vân vân, có chèn ép lở loét gì không; hút đờm rãi; giám sát bóng chèn cuff*; giám sát độ bão hòa oxy trong máu, tần suất tim, huyết áp, các tiêu chí khí máu động mạch; tình trạng ăn uống và lật người của bệnh nhân vân vân.
*Bóng chèn cuff là một bộ phận của ống nội khí quản, có tác dụng cố định ống trong đường thở, ngăn cản không khí từ phổi ra ngoài, và ngăn ngừa dịch viêm nhiễm trào từ khí/ phế quản hay dạ dày vào phổi.
Kinh nghiệm làm việc ở khoa hồi sức tích cực Bắc Nhã của Đào Nhiên khiến cô có cách làm việc riêng của mình, chi tiết mà chu đáo.
Đầu giường của bà Hà có đặt một chiếc hộp, Đào Nhiên không biết bên trong có thứ gì, nhưng rõ ràng chiếc hộp đó rất quan trọng đối với bà lão, bà ấy không cho phép bất cứ ai chạm vào, trước đó Đào Nhiên không cẩn thận đụng vào một chút, ánh mắt của bà Hà liền trở nên kích động.
Không biết Tô Hàn Sơn rời đi lúc nào, một lát sau anh cầm một tờ giấy đi vào.
Là cho bà Hà.
“Bà ơi bà nhìn này. Tới rồi.” Tô Hàn Sơn cầm tờ giấy giơ ra trước mắt bà Hà.
Trên tờ giấy viết mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Ngày thứ bảy, cố lên.
Phía dưới cùng viết ngày tháng của hôm nay.
Sau khi bà Hà xem xong dường như đã yên tâm hơn, trong mắt càng thêm ẩm ướt.
“Cháu cất kỹ giúp bà nhé.” Tô Hàn Sơn dịu giọng nói.
Bà Hà chớp chớp mắt, biểu thị đồng ý.
Tô Hàn Sơn liền mở chiếc hộp bảo bối của bà Hà ra, trân trọng cất tờ giấy vào trong đó.
Lúc này Đào Nhiên đã nhìn rõ, trong hộp cũng có những tờ giấy như vậy, chắc là được sắp xếp theo trình tự thời gian, Tô Hàn Sơn đặt tờ giấy hôm nay ở trên cùng, còn cho bà Hà nhìn qua, “Bà ơi, cất xong rồi.”
Biểu cảm của bà Hà nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bà nhắm mắt lại.
Đào Nhiên đương nhiên tò mò về chiếc hộp này, nhưng bây giờ cũng không tiện hỏi.
Phòng bệnh này có bốn bệnh nhân, đều do Đào Nhiên phụ trách, ba người tỉnh táo, một người hôn mê. Người hôn mê giường 37 là một người phụ nữ hơn ba mười tuổi, cũng đang cắm ống thở máy.
Tô Hàn Sơn xem xét tình hình một lượt, trước mắt vẫn ổn định, anh không nói gì thêm nữa rồi rời đi, sang phòng bệnh khác.
Đào Nhiên bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: Anh có biết cô là Đào Nhiên không?
Sau khi câu hỏi này lóe qua trong đầu cô lại cảm thấy mình rất ngốc. Đương nhiên là biết rồi! Trên lưng có viết tên.
Lúc này bà Hoàng giường 35 lại biểu hiện bất thường.
Đào Nhiên nhìn qua đã nhận ra, cô đi qua khẽ hỏi, “Bà Hoàng, bà sao vậy?”
Bà Hoàng lắc đầu.
Nhưng Đào Nhiên làm việc ở phòng bệnh nhân nặng được một thời gian rồi, từ ánh mắt lướt qua sự ngượng ngùng của bà Hoàng cô liền biết bà Hoàng muốn đi vệ sinh.
~Hết chương 32.~

Chia sẻ cùng tôi