Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 33: 2-13

Đào Nhiên làm việc một lúc rồi nhưng bà Hoàng vẫn khăng khăng không chịu.

“Nha đầu, cháu mới bao nhiêu tuổi chứ, nghe giọng chắc tuổi cũng nhỏ, sợ là chỉ xấp xỉ cháu gái bà thôi…” Khó khăn lắm bà Hoàng mới mệt mỏi lên tiếng.

“Bà ơi cháu không nhỏ nữa rồi! 24 rồi đấy ạ!” Đào Nhiên cố gắng khiến giọng nói của mình dịu dàng hơn một chút.

Bà Hoàng chậm chạp lắc đầu, “Nhỏ, gần bằng cháu bà thôi… bà không nỡ để cháu bà làm những việc này… bẩn…”

“Bà cứ coi cháu là cháu gái của bà đi ạ! Cháu gái chăm sóc bà nội, đạo lý hiển nhiên!”

Đào Nhiên tốn bao nhiêu sức lực, cộng thêm bà Hoàng thực sự gấp rồi, nên cuối cùng cũng thuận theo Đào Nhiên, nhưng mãi đến khi xử lý xong xuôi vẻ mặt của bà Hoàng vẫn rất kỳ quặc.

Nhưng dù sao cũng đã có tiến triển!

Đào Nhiên lại an ủi bà Hoàng một lát rồi tiếp tục đi làm việc khác.

Ngày đầu tiên vào buồng bệnh, tám giờ nhận ca, thực tế sáu rưỡi sáng đã xuất phát, mãi đến bốn giờ chiều họ vẫn không nghỉ ngơi một chút nào, giám sát các dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân, không được lơi lỏng một giây một phút, chăm sóc người bệnh từ việc lớn đến việc bé.

Khi cứ luôn bận rộn người ta cũng tự lơ là một vài cảm nhận, đến giờ tan ca cô mới cảm thấy bộ đồ bảo hộ quấn trên người giống như đang mặc một chiếc áo bông mười mấy cân vậy, bả vai đau nhức hết cả, còn kính bảo hộ thì giống như đeo vòng kim cô, siết đến nỗi đầu đau đớn, hơi nước phủ đầy trên kính, phạm vi nhìn nhỏ đi rất nhiều, cũng không biết ngày hôm nay đã nhìn rõ máy móc kiểu gì, làm việc kiểu gì, còn về sự đau đớn trên mặt, đều đã tê dại rồi…

Giao ban với điều dưỡng ca 4 giờ xong, sau đó đi qua khu ô nhiễm, khu bán ô nhiễm, khu hòa hoãn và khu sạch, cởi từng lớp đồ bảo hộ ra, khi cô cùng Tiểu Đậu ngồi trên xe bus đi về khu nhà khách thì đã là sáu giờ tối.

Mười hai giờ đồng hồ, lúc lên xe chân Đào Nhiên đã có chút mất hết sức lực.

Ngồi xuống một trước một sau với Tiểu Đậu, hai người đều mệt mỏi dựa vào lưng ghế, đầu ngón tay cũng không muốn nhúc nhích nữa, đau đớn trên mặt và tai càng thêm rõ ràng.

Chiếc xe đợi các đồng nghiệp cùng ca, từng người lục tục lên xe ngồi xuống, người cuối cùng là Tô Hàn Sơn.

Đào Nhiên lập tức sờ lên tóc, khi sờ thấy chiếc mũ cách li cô mới thở phào: May quá may quá! Quyết không thể để lộ bản chất của kiểu tóc quê mùa trước mặt thầy Tô!

Tô Hàn Sơn ngồi xuống hàng ghế bên cạnh cô, ở giữa cách nhau một lối đi.

“Chào thầy Tô.” Mặc dù cô luôn “lật xe” trước mặt Tô Hàn Sơn, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô càng lật càng dũng cảm, càng lật càng phải cãi khôn khéo.

Vẻ mặt Tô Hàn Sơn mệt mỏi, “35 đến 38 là em à?”

“Vâng!” Cô lập tức như được tiếp thêm năng lượng, không hề cảm thấy mệt nữa, “Thầy Tô, thầy thật sự biết điều dưỡng nào là em sao? Anh nhìn tên nhận ra sao ạ?”

Hình ảnh cô điều dưỡng di chuyển bình oxy hiện ra trước mắt Tô Hàn Sơn, anh nhàn nhạt “ừm” một tiếng sau đó tiếp tục nói, “Em biết giường 12 là ai không?”

Ngày đầu tiên vào buồng bệnh cô chỉ nắm bắt tình hình bệnh nhân, đâu biết được bối cảnh phía sau? Cô vội lắc đầu.

Tô Hàn Sơn từ từ nhắm mắt lại, “Là bác sĩ bệnh viện Nam Nhã, cũng là chiến hữu của tôi.”

Đào Nhiên sững người.

“Giường 36 em phụ trách là anh ấy đặt nội khí quản, ngày thứ hai sau khi đặt xong, anh ấy xuất hiện triệu chứng.”

“Bây giờ anh ấy… có phải không quá ổn không ạ?” Đào Nhiên nhớ đến cuộc cấp cứu hôm nay.

Đội cảm tử đặt nội khí quản….

Đối diện trực tiếp với khoang miệng của bệnh nhân, virus, dịch tiết đều xông thẳng vào mặt.

Tô Hàn Sơn trầm mặc hồi lâu không nói, Đào Nhiên liền biết sợ là thực sự không quá ổn…

“Nhưng mà vì sao…” Đào Nhiên chỉ hỏi một nửa rồi cũng không hỏi tiếp nữa.

Vì sao? Tô Hàn Sơn không trả lời được vì sao, xảy ra vấn đề ở khâu nào? Ngay cả bản thân Lục Minh cũng không thể xác định, chuyện ngoài ý muốn luôn khó mà lường trước được.

“Từ khi giường 36 nhập viện đều do anh ấy chữa trị chính, ban đầu bà lão không hợp tác điều trị, toàn thân đều rất tuyệt vọng, là Lục Minh kiên nhẫn cổ vũ, từng chút kích thích khát khao sống tiếp và phối hợp điều trị của bà lão. Một ngày bà lão không nhìn thấy Lục Minh liền lo lắng không yên…”

Người làm việc trong khoa hồi sức tích cực như Đào Nhiên luôn hiểu rất sâu sắc chuyện này, bệnh nhân bước vào nơi này là phải xa cách người nhà, không có người thân, không có bạn bè, ngay cả cách thức liên lạc với bên ngoài cũng bị cắt đứt, người duy nhất có thể giao lưu chỉ có y bác sĩ, có khi họ thực sự coi y bác sĩ là chỗ dựa.

Đào Nhiên nhớ đến những mảnh giấy đó, “Vậy bà đã biết bác sĩ Lục…”

“Biết…” Tô Hàn Sơn khẽ nói, “Cho nên sau khi tỉnh táo bà lão rất áy náy, cảm thấy vốn dĩ bà ấy không muốn điều trị, nếu như không điều trị sẽ không hại một bác sĩ tốt như vậy.”

“Mảnh giấy là bác sĩ Lục viết ạ?” Cuối cùng Đào Nhiên cũng hiểu.

Tô Hàn Sơn khẽ gật đầu, “Vẫn là Lục Minh giao hẹn với bà lão cùng nhau chiến thắng bệnh tật, không thể giao lưu trực tiếp với bà nữa thì mỗi ngày viết giấy cổ vũ bà.”

Bấy giờ Đào Nhiên mới hiểu sự bình tĩnh và kiên trì trong mắt bà lão giường 36 đến từ đâu…

“Trong ván cờ với dịch bệnh, sinh mạng bỗng trở nên rất mỏng manh, nhưng nó vẫn luôn nặng nề…” Tô Hàn Sơn nói xong câu này liền nhắm mắt lại.

Đào Nhiên trầm mặc. Sinh mạng mỏng manh đến nỗi biến thành nhưng con số trồng lặp lên nhau, nhưng mỗi sinh mạng đều có máu có thịt, đều là người thân bạn bè của người khác…

Trong xe trở nên yên tĩnh, ngày bình thường giờ là cao điểm buổi tối nhưng nay đường xá trống trải, cả thế giới yên tĩnh đến nỗi chỉ còn lại tiếng kêu khẽ khàng của bánh xe lăn về phía trước, áng chiều ngày đông tản ra tia sáng cuối cùng ôm ấp lấy thành phố này, tĩnh mịch mà nặng nề.

Đào Nhiên liếc mắt, sườn mặt của Tô Hàn Sơn nhàn nhạt sắc vàng trong áng chiều, quầng thâm dưới mắt, bọng mắt sưng phù, những nếp nhăn quanh môi, bị sắc vàng nhuốm thêm vẻ tiêu điều và xơ xác nhàn nhạt.

Lòng cô siết lại, lời nói của điều dưỡng trưởng lại văng vẳng bên tai: Đào Nhiên, mẹ chủ nhiệm Ninh đã từng tham gia chống SARS, không may nhiễm bệnh… hy sinh…

“Thầy Tô.” Cô vội nói, “Sẽ tốt thôi ạ!”

Tô Hàn Sơn không mở mắt ra.

Có lẽ, đã ngủ rồi nhỉ?

Đào Nhiên im lặng xoay người lại, ánh sáng của hoàng hôn phía trước vẫn nhức mắt như thế, bỗng nghe thấy một tiếng “Ừm” khe khẽ vang lên bên cạnh.

Đồng nghiệp trên xe phần lớn đã mệt mỏi thiếp đi, Đào Nhiên không nói chuyện với Tô Hàn Sơn nữa, điều anh cần nhất bây giờ là nghỉ ngơi, cho dù mỗi ngày chỉ ngủ thêm chục phút cũng đã tốt lắm rồi.

Khi Đào Nhiên cũng đã mê man muốn ngủ, tiếng tin nhắn điện thoại vang lên trong xe.

Trong mơ màng cô nhìn thấy Tô Hàn Sơn đang nhìn điện thoại, sau đó một lát có điện thoại đến, một lát lại là tiếng trả lời, đều là mời anh xem phim chụp, anh xem từng cái một, trả lời từng cái một, thảo luận ca bệnh, mãi đến khi xuống xe vẫn cứ bận rộn.

Đào Nhiên yên lặng đi bên cạnh anh, trong đầu toàn là giọng nói của anh, sau khi vào thang mái anh vẫn đang nghe điện thoại, nói mãi nói mãi rồi anh bỗng nói, “Không được, tôi vẫn phải quay lại!”

Nhìn anh ấn nút tầng 1, trong lòng Đào Nhiên cứ nghẹn một câu nói: Thầy Tô, anh cần nghỉ ngơi!

Nhưng câu nói này cô không nói ra được, cuối cùng cô chỉ nhìn gương mặt anh biến mất sau cánh cửa thang máy dần khép lại.

“Vì sao chủ nhiệm Tô cũng ở nhà khách cùng chúng ta?”

“Ừm, tiện đấy! Không thêm phiền phức cho người khác.”

Các điều dưỡng nói đến Tô Hàn Sơn, Tiểu Đậu bỗng dưng nói, “Đào Nhiên, chủ nhiệm Tô ở phòng 407, vừa đúng là ở dưới phòng cậu!”

Tiểu Đậu ơi Tiểu Đậu, cậu thật không hổ là ông tổ giới bà tám, cậu còn biết nhiều hơn tớ!

~Hết chương 33.~

← Chương 32: 2-12  |  Mục lục  |  Chương 34: 2-14 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi