Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 34: 2-14

Kéo lê cơ thể mệt mỏi về đến phòng, rồi lại khử trùng thêm một lần nữa, tẩy rửa từ trong ra ngoài, ngâm hết quần áo cả người, sau khi làm xong công tác tiêu độc khử trùng đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, sắc đêm ngoài cửa sổ giăng kín, ánh đèn sáng rực như sao, nhưng cũng cô tịch như sao.

Đào Nhiên nằm xuống, khi bụng kêu lên ùng ục cô mới nhớ ra bữa sáng hôm nay ăn một chút, buổi trưa căn bản không có thời gian ăn uống gì, nhưng giữa cảm giác đói bụng và cảm giác mệt mỏi, cuối cùng mệt mỏi đã chiến thắng, cô vừa nằm xuống đã mơ mơ màng màng ngủ mất.

Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình tỉnh giấc.

Bà Lam mời cô tham gia cuộc gọi video!

Cô phải giải thích cô đang ở thành phố W như thế nào?

Cô từ chối video rồi trả lời bằng tin nhắn: Mẹ, con đang bận ở viện, không tiện ạ.

Bà Lam cấp tốc hỏi cô: Nghe nói bệnh viện các con có đội chi viện y tế đến giúp bên này, con không qua chứ?

Đào Nhiên sững người một chút, chữ vừa gõ ra xóa rồi lại viết, viết rồi lại xóa, cuối cùng cô vẫn nói dối: Không ạ, bệnh viện bọn con cũng rất bận.

Cô cũng sợ giới hạn của bà Lam thấp, cần gì phải khiến người lớn lo lắng?

Thế là bà Lam lại nói bà và ông Đào đều ổn một lượt, bảo cô đừng lo lắng, làm việc đồng thời cũng đừng quên bảo hộ thật tốt, vân vân.

Nói chuyện xong với bà Lam, Đào Nhiên lại không còn buồn ngủ nữa, cảm giác đói bụng lại một lần nữa dồn dập ập đến.

Đã là nửa đêm, cô pha một bát mì ăn liền, nhớ đến người vừa quay ngược lại bệnh viện, chắc anh cũng không ăn gì cả một ngày rồi, không biết anh về chưa? Có ăn tối không?

Trước mặt hiện lên hình ảnh của anh khi ở trong xe: viền mắt thâm đen, bọng mắt sưng phù. Sự xơ xác giữa hai chân mày có thêm bi thương nhàn nhạt?

Có người nói vui buồn của con người không thể nối liền với nhau, huống hồ anh luôn là vị thần mà cô ngưỡng vọng, trước giờ cô chưa từng đến gần.

Bố mẹ cô vẫn còn, gia đình cô hạnh phúc, từ nhỏ đã được cưng chiều lớn lên, vả lại cô không thể đồng cảm nhận thức cuộc đời của anh, cô chỉ có thể yêu thương một người như anh xuất phát từ trái tim mình, lần lượt mất đi những người yêu thương nhất sẽ đau đớn nhường nào? Anh rất ít cười…

Nhưng cô thật sự hy vọng Tô Hàn Sơn có thể vui vẻ, hy vọng có một ngày anh cũng có thể vui vẻ cười lớn!

Tiểu Đậu nói anh ở tầng dưới của phòng cô…

Cô nằm bò trên cửa sổ nhìn xuống dưới, cửa sổ tầng dưới có ánh sáng chiếu ra. Anh về rồi! Không kéo rèm cửa?

Cô không biết anh đang làm gì, có phải mệt đến nỗi đèn không tắt đã ngủ mất rồi không?

Tổng cộng chỉ có hai lần cô nhìn thấy anh biểu lộ nỗi buồn ra ngoài, một lần là sáu năm trước, một lần là hôm nay.

Bất luận là lần nào, cô đều thực sự rất muốn ôm lấy anh, cho dù không nói gì chỉ là ôm anh thôi, nhưng sáu năm trước cô không dám, còn hôm nay, cô không thể.

Cô ngẩn ngơ gẩy mãi một cọng mì, bỗng nhiên lóe ra một ý tưởng, cô vội đặt đũa xuống bắt đầu tìm giấy bút.

Cắt một tờ giấy thành kích thước của một bưu thiếp rồi viết viết vẽ vẽ lên đó, sau đó nhét nó vào một chiếc túi nilon, dùng dây buộc vào sau đó thả qua cửa sổ xuống dưới, nhìn “tấm bưu thiếp” bay phấp phới theo gió ở giữa cửa sổ phòng anh, cô hài lòng đóng cửa sổ lại.

Thầy Tô, bất luận con đường phía trước gian nan đến đâu, bất luận chúng ta sẽ trải qua những gì, đều khiến chúng ta mỉm cười đối diện!

Tô Hàn Sơn đang nằm mơ.

Trong giấc mơ anh còn rất nhỏ. Bao nhiêu tuổi nhỉ? Năm tuổi? Sáu tuổi? Điều anh không thích nhất là mẹ đi làm đêm, nhưng mẹ không làm ca đêm, thì lại là chuẩn bị đi làm ca đêm.*

*Một ngày làm việc chia làm ba ca, ca sáng(8:00 – 16:00), ca giữa (16:00 – 24:00), và ca đêm (00:00 – 8:00)

“Mẹ ơi, khi nào mẹ về ạ?”

Mẹ chỉ chiếc đồng hồ nhỏ hình doraemon, “Con nhìn xem, đây là mười hai giờ, đợi kim đi đến chỗ mười hai giờ này thì mẹ sẽ về.”

Vì vậy anh cứ ôm chiếc đồng hồ đợi mãi đợi mãi. Anh không cho tắt đèn, anh muốn nhìn mẹ về nhà, nhưng anh vẫn mãi chẳng thể thắng được bóng đèn, bóng đèn có thể vẫn sáng khi mẹ quay về, nhưng anh thì đã ngủ trước mất rồi.

Cũng hoặc là, rõ ràng mẹ nhìn anh đi ngủ nhưng buổi sáng thức dậy lại chẳng thấy người đâu.

Anh hỏi: Mẹ ơi, mấy giờ mẹ đi làm ca đêm?

Mẹ vẫn chỉ chiếc đồng hồ: Mười hai giờ, sau khi con ngủ, kim đồng hồ chậm chạp đi đến mười hai giờ, mẹ sẽ đi làm.

Anh muốn nhìn mẹ đi, anh không cho đèn tắt, nhưng anh vẫn không chống cự được, chưa đến mười hai giờ đã ngủ mất rồi.

Sau đó, anh cưỡng ép đặt kim đồng hồ chỉ vào vị trí số mười hai, anh ôm đồng hồ đợi mãi đợi mãi, vì sao rõ ràng mười hai giờ rồi mà mẹ vẫn chưa về? Mẹ vẫn chưa đi làm?

Mẹ lừa anh!

Trong mơ anh dần trưởng thành, không dính lấy mẹ như lúc nhỏ nữa, chiếc đồng hồ báo thức cũng trở thành vật trưng bày trên đầu giường của anh, theo dòng thời gian chảy trôi, nó đã sớm không còn đúng nữa, cho dù sửa thế nào cũng cố chấp chạy theo thời gian của một mình nó.

Năm đó anh mười bảy tuổi.

Trường học cho nghỉ, toàn thành phố bị phong tỏa.

Đó là một đêm khủng hoảng.

Bố thì nhiều ngày không về, mẹ thì vội vàng rời nhà đi, trước khi đi còn dặn dò anh đợi ở nhà không được ra ngoài.

Đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy mẹ.

Anh cho rằng bà sẽ giống như bình thường, đến giờ tự nhiên sẽ tan ca về nhà, anh biết lần này thời gian sẽ lâu hơn một chút, nhưng chắc sẽ có một ngày sau khi trời sáng thì mẹ sẽ quay về, anh đợi thêm một chút thì sẽ được thôi.

Chưa từng nghĩa anh lại không đợi được…

Rất nhiều người… rất nhiều rất nhiều, đi qua đi lại trước mặt anh, nói với anh nam tử hán phải kiên cường, gọi mẹ anh là anh hùng.

Anh không muốn anh hùng, anh chỉ cần bà quay về.

Anh là nam tử hán, nhưng anh không muốn kiên cường, anh chỉ muốn đợi mẹ về giống như lúc nhỏ vậy, đợi bà gọi anh Tiểu Sơn, đợi bà ôm anh.

Những đoạn trò chuyện của anh và mẹ lúc nhỏ cứ vọng về.

“Mẹ, mẹ có thể không làm ca đêm không? Vì sao mẹ nhất định phải đi làm ca đêm? Mẹ của bạn nhỏ khác không cần làm ca đêm mà.”

“Tiểu Sơn, mẹ là bác sĩ, đây là trách nhiệm của mẹ.”

“Trách nhiệm là gì ạ?”

“Trách nhiệm chính là chuyện một người phải làm trong bổn phận của mình, là lời hứa, là quy tắc, là yêu cầu. Mỗi người đều có trách nhiệm của mình, trả giá và nỗ lực vì nó. Trách nhiệm của bác sĩ là chữa bệnh cứu người, không từ gian khổ, mặc kệ hậu quả.”

Khi nhỏ căn bản anh không hiểu bà đang nói gì, nhưng năm mười bảy tuổi anh chưa từng nghĩ hậu quả trong “mặc kệ hậu quả” còn bao gồm cả sinh tử…

Hình ảnh nụ cười dịu dàng của bà và chiếc đồng hồ màu xanh béo mập không ngừng thay đổi, nụ cười của bà mãi mãi lưu lại trên tường, kim đồng hồ cũng mãi dừng lại ở mười hai giờ.

Mười hai giờ mãi mãi.

Chú mèo béo màu xanh cuối cùng cũng lưu bà lại mãi mãi.

Nụ cười của bà dừng lại ở khi bà còn trẻ, dừng lại lúc mười hai giờ, chưa từng rời đi.

Thời gian trong mơ nhảy đi, anh gặp cô gái đó, cô gái có nụ cười dịu dàng và trái tim cứu người kiên định.

Năm đó anh hai mươi tám tuổi.

Cô ấy cố chấp bước lên con đường chi viện y tế, đi đến nơi xa xôi cần bác sĩ nhất.

Cô ấy nói: Đợi đến khi cây đinh hương của viện chúng ta nở hoa ba lần là em đã về rồi, khi đó chúng ta sẽ kết hôn.

Mỗi năm cây đinh hương đều nở hoa, nhưng anh lại không đợi được cô ấy quay về.

Trong mơ cô ấy gọi anh, Hàn Sơn.

Hàn Sơn… Hàn Sơn…

Nhưng cô ấy lại cách anh xa như vậy, xa đến nỗi anh không nhìn rõ gương mặt của cô ấy.

Anh đuổi theo, tiếng của cô ấy lại càng ngày càng nhỏ, dần dần biến mất trong mây mù.

“A Tẩm!” Anh kêu lên một tiếng, rồi giật mình tỉnh lại.

Trong lúc mê man có một giây phút ngắn ngủi anh không phân rõ đêm nay là đêm nào. Bên tai tựa như vang lên tiếng của cuộc điện thoại đó: Về phẫn bác sĩ Tẩm, lúc vào núi chữa bệnh gặp phải đất đá sạt lở… hy sinh…

Hy sinh… hy sinh…

Anh nhắm chặt mắt lại, kháng cự lại ánh đèn giống như kháng cự lại hai chữ này.

Bàn tay lần mò trên tường, cuối cùng cũng đèn cũng tắt.

Trong màn đêm anh mới từ từ mở mắt, thở hắt ra một hơi dài.

Không cần ánh đèn, không cần… một chút ánh đèn cũng không cần!

Đợi không được, không cần mở đèn đợi tiếp nữa, không đợi được ai cả…

Chưa kéo rèm cửa!

Anh nhảy xuống giường, bước chân có chút hoảng loạn, nhào vào khung cửa để kéo rèm, một thứ bay phấp phơi bên ngoài cửa sổ thủy tinh thu hút sự chú ý của anh…

~Hết chương 34.~

← Chương 33: 2-13  |  Mục lục  |  Chương 35: 2-15 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi