Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 35: 2-15

Một chiếc túi nilon có viết tên của cửa hàng tiện lợi, bên trong không biết đang đựng tờ giấy xấu xí gì, nếu như không nhìn kỹ phát hiện trên chiếc túi có buộc một sợi giây, thì anh còn cho rằng đó là rác ai vứt.

Quả thực rất mơ hồ.

Anh mở cửa sổ ra nhìn chằm chằm cái túi nilon  kia rồi lại quan sát tỉ mỉ một lượt, tờ giấy bên trong hình như có chữ.

Cuối cùng anh vẫn lấy cái túi đó xuống.

Nói thế nào nhỉ?

Một tờ giấy vỏ hộp đồ ăn vặt nào đó, mặt sau, không không, chính diện được in hình bánh kem xốp đẹp đẽ, font chữ quảng cáo đáng yêu viết là bánh kem xốp vị dâu tây gì gì đó, mặt trắng phía sau mới là tác phẩm quan trọng: Vẽ một người tí hon, có lẽ là tranh chân dung của người nào đó, vẽ… ờ, có chút xấu, tóc của người tí hon loạn cào cào được buộc thành hai bím tóc lỏng lẻo, nhưng tóc vẫn rối tung rối mù, người tí hon đang ngoác miệng cười, mắt híp tịt thành một đường chỉ, dưới chân giẫm một con mèo, tay thì chống nạnh cực kỳ oai.

Đi kèm với tấm ảnh có dòng chữ: Thầy Tô, mẹ em nói gian khổ của đời người là một con hổ giấy, khi anh cười sẽ có gấp đôi sức lực, khi anh khóc nó sẽ đắc ý. Hừ, chúng ta không để nó đắc ý!

Ồ, hóa ra người ta vẽ hổ, không phải mèo…

Anh đứng bên cửa sổ, thành phố W lúc rạng sáng, mọi âm thanh đều trở nên yên tĩnh, đèn đường sáng như sao do sông ngân đổ xuống. Gió lạnh len vào cửa sổ, thổi bay sự mê man khi mới tỉnh dậy, anh dần dần bình tĩnh.

Cúi đầu nhìn bức tranh trên tay, không ký tên, cũng không ghi thời gian.

Nhưng đây là kiệt tác của ai còn có thể không biết nữa sao?

Người nào đó luôn có bản lĩnh biến tất cả đồ đạc trở nên xấu xí…

Một tờ giấy nham nhở như thế, một cái túi nilon xấu xí như thế, quả thực có chút nhức mắt…

Về thời gian của kiệt tác, ừm, vẫn cần đoán sao? Trên đó còn vương vãi ít dầu mỡ, dường như thoang thoảng mùi mì ăn liền.

Anh đóng cứa sổ lại, trở về bàn viết mấy chữ lên, rồi cho vào chiếc túi, sau đó treo lại trên sợi dây.

Có lẽ mùi dầu mì ăn liền thực sự quá thơm, bây giờ anh cảm thấy đói, quả thật cũng đã một ngày không ăn gì, nhưng anh chưa ở căn phòng này được mấy tiếng nên càng không chuẩn bị đồ ăn gì.

Anh nằm lại giường, rèm cửa vẫn chưa kéo lại, chiếc túi anh treo lên đang bay phấp phới, ánh đèn đường ngoài cửa sổ quấy rồi khiến cho tâm thần không yên.

Anh nhìn thời gian rồi kéo rèm cửa lại, một chút ánh sáng cũng không thể lọt vào.

Càng muốn dằn xuống, cảm giác đói bụng càng thêm mãnh liệt, anh không biết cuối cùng đã chìm vào giấc ngủ như thế nào, tiếng đối thoại vang lên trong hốt hoảng, hình như là tiếp tục giấc mơ chưa hoàn thành vừa nãy.

Tối mùa xuân năm đó, hoa đinh hương nở.

“Anh…Anh khóc sao?”

“Không.”

“Em… em…. muốn bảo anh đừng buồn, nhưng em không biết nên nói như thế nào, em… quá ngốc rồi…”

“…”

“Xin…. xin lỗi anh, vừa nãy em… em đi tìm anh…nghe….nghe thấy rồi…. Nếu như anh muốn… khóc, thì anh khóc đi… Em sẽ không nói cho người khác đâu…..”

Màn đêm tĩnh mịch như nước, rồi cũng không mơ nữa.

Đào Nhiên ăn xong hai phần mì ăn liền cũng coi như no, cô thỏa mãn lau miệng đi ngủ, trong mơ toàn là mùi vị mì ăn liền.

Hơn năm giờ sáng, tiếng chuông báo thức gọi cô dậy, một ngày bận rộn và căng thẳng lại sắp bắt đầu.

Cô mau chóng rời giường, nhớ đến tấm bưu thiếp tối qua thả xuống, thầy Tô nhận được rồi chứ?

Cô nhào ra khung cửa sổ, nhìn thấy thứ treo trên dây đã được thay đổi.

Á? Thư trả lời của thầy Tô sao?

Quá khiến người ta khích động!

Sau khi lấy lên cô càng thêm kích động, cũng là một bức thứ, hơn nữa thầy Tô còn làm đẹp như vậy!

Đầu tiên là chiếc túi đựng thư chỉnh tề hơn của cô rất nhiều, một túi tài liệu màu trắng buộc dây, cực kỳ sạch sẽ giống như con người anh vậy.

Một bì thư bên trong túi tài liệu, bì thư cũng màu trắng, do anh tự mình gấp, không dính một hạt bụi, ngay cả nếp gấp cũng không thừa một vết, sạch sẽ đến nỗi cô không nỡ mở ra.

Chưa xét bên trong bì thư là gì, nhưng chỉ cần nhìn vậy đã biết tấm bưu thiếp tối qua cô thả xuống hình như có chút qua loa…

Cô xoa đầu cười hì hì, cẩn thận mở thư ra.

Bên trong vẫn là một tờ giấy trắng, vừa phẳng vừa sạch sẽ, nét bút màu đen viết một hàng chữ: Mì ăn liền ngon không?

Ai ya, bì thư và giấy viết thư có cảm giác trang trọng như vậy của thầy Tô phối hợp với câu chữ này thật sự quá không ăn nhập! Hình thức như vậy phải viết mấy câu gió mùa xuân tuyết mùa đông mới phù hợp với kiểu của nó! Giống như bạn mua một chiếc hộp mạ vàng khắc ngọc, khi mở ra bên trong là một gói mì ăn liền, ừm, không có ý nói mì ăn liền không tốt đâu.

Thầy Tô thật làm người ta thất vọng!

Còn nữa, sao anh biết tối qua cô ăn mì ăn liền?

Nhưng mà cho dù là mì ăn liền cô cũng không nỡ vứt, đây còn là lần đầu tiên Tô Hàn Sơn viết chữ cho cô nữa chứ.

Chữ của Tô Hàn Sơn rất đẹp, không, nói theo cách ăn hóa hơn thì là: rất có khí phách. Có câu nét chữ nét người, chữ của Tô Hàn Sơn cũng giống với con người anh, mỗi nét chữ đều mang đến cảm giác thanh lạnh cao quý, cực kỳ độc lập.

Không có quá nhiều thời gian để cảm khái, cô cất cẩn thận chữ và thư rồi mau chóng đánh răng rửa mặt, kết quả phát hiện kỳ sinh lý đã đến, vội vàng thu dọn một lượt rồi vội vàng xuống lầu.

Chiếc xe bus đón nhân viên y tế bọn họ đã đợi sẵn, cô nhảy lên xe, Tô Hàn Sơn đã ở trên xe rồi. Hừ, cho dù anh mặc đồ bảo hộ cô cũng có thể nhận ra, huống hồ chỉ đeo khẩu trang!

“Thầy Tô.” Cô híp mắt nhảy qua, ngồi xuống vị trí bên cạnh anh, ở giữa cách một lối đi giống như tối qua vậy.

“Ừm.”

Trong lòng Đào Nhiên cười hì hì, lén lút liếc nhìn Tô Hàn Sơn đang ngồi ngay ngắn, không biết hôm nay tâm trạng của anh đã tốt hơn chút nào chưa?

“Thầy Tô…” Cô nhỏ giọng hỏi, “Tối qua…anh nhận được bưu thiếp của em rồi à?” Nói xong cô mới cảm thấy mình phí lời, chắc chằn là nhận được rồi!

“Bưu thiếp?” Trước tiên trong đầu Tô Hàn Sơn hiện lên những tấm thiếp mẫu đẹp đẽ ngay ngắn.

“Vâng!” Đào Nhiên gật đầu, nhưng nhìn ánh mắt này của Tô Hàn Sơn, chẳng lẽ chưa nhận được?

Tô Hàn Sơn và Đào Nhiên nhìn vào mắt nhau, hơn sáu giờ sáng một ngày mùa đông, thế giới vẫn đang chìm trong một lớp màu trắng xám, trong xe bật đèn, ánh đèn tụ lại trong mắt cô gái, ánh sáng khúc xạ ra ngoài nhảy nhót và sáng ngời.

Một tờ giấy bánh kem xốp vị dâu tây xấu xí đánh bay những tấm thiếp đẹp đẽ trong đầu Tô Hàn Sơn, cô gái chống nạnh giẫm lên con hổ bá đạo chiếm giữ tất cả không gian trong đầu anh. Anh lập tức hiểu ra, hóa ra bức tranh xấu xí đó gọi là bưu thiếp…

“Khụ khụ.” Anh ho khẽ hai tiếng, “Nhận được rồi.” Nếu nhe cô cố chấp coi thứ đấy là bưu thiếp.

Viên đá trong lòng Đào Nhiên rơi xuống, cô cười hài lòng, rồi chớp chớp mắt với anh, “Thầy Tô, anh cảm thấy thế nào?”

Thế nào hả? Câu hỏi này thật làm khó người ta…

Anh trầm ngâm đôi chút, “Vẽ rất trừu tượng.”

“…” Đào Nhiên ảo não, quả thực cô vẽ tàm tạm thôi, nhưng quan trọng là tấm lòng không phải sao? Cô đè thấp giọng nói, “Thầy Tô, bức tranh không phải trọng điểm! Là cảm nhận của anh ấy!” Sau khi xem xong anh có thấy vui hơn không?

Ánh mắt Tô Hàn Sơn quét một vòng các vị trí ngồi, căn bản mọi người đều đã đến, chuẩn bị lái xe rồi.

~Hết chương 35.~

****

#Lảm nhảm#

Thầy Tô: Xem xong cảm thấy đói!!!

← Chương 34: 2-14  |  Mục lục  |  Chương 36: 2-16 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi