Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 45: 2-25

Trong đêm đông lạnh giá này cuối cùng là ai sưởi ấm ai cũng đã không phân rõ được nữa.

Hai người đi về bệnh viện.

Cổng bệnh viện có một chiếc xe tư nhân đang đỗ.

Sau khi nhìn rõ biển số xe Đào Nhiên vô cùng kinh ngạc, cô cúi đầu bắt đầu sửa soạn lại khẩu trang và mũ để đảm bảo mình không bị người ta nhận ra.

Nhưng câu “tính một đằng ra một nẻo” chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.

Khi hai người họ đi vào bên trong thì điều dưỡng trưởng Mai đi từ bệnh viện ra, vừa nhìn thấy hai người họ liền gọi, “Hai người cũng chưa về nhà khách sao? Đúng lúc quá, cùng nhau ngồi xe đi.”

Đào Nhiên hoảng hốt giữ lấy tay Tô Hàn Sơn, tỏ ý anh đừng ngồi xe.

Không biết Tô Hàn Sơn có hiểu hay không nhưng điều dưỡng trưởng Mai không hiểu, người tài xế ở phía sau càng không hiểu!

“Đều là nhân viên y tế muốn về nhà khách sao?” Người tài xế tiến lên nói, “Tôi đưa mọi người về!”

Đào Nhiên giả vờ không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước.

Tô Hàn Sơn nào biết cô đang nghĩ gì, đương nhiên là gọi cô, “Đào Nhiên, vậy khéo quá, chúng ta cùng về nghỉ ngơi đi.”

Đầu Đào Nhiên rụt vào trong mũ, hận không thể thu mình lại! Còn phải gọi tên cô nữa!

Quả nhiên người tài xế nhìn cô chằm chằm, “Đào… Đào Nhiên?”

Từ cái đỉnh đầu bị mũ chụp vào, đến gương mặt đang đeo khẩu trang của cô, lại đến cánh tay đang nắm lấy nhau của cô và Tô Hàn Sơn.

Chuyện gì nên đến thì sẽ không trốn được…

Đào Nhiên xua tay, kéo mũ thấp hơn nữa, “Không không, không phải Đào Nhiên chú nghĩ đâu.”

“…” Thế này thì còn gì để nói nữa, người tài xế đột nhiên cao giọng, “Tiểu Đào Đào!”

“…” Đào Nhiên cúi mặt, “Có.”

“Quả nhiên là con!” Người tài xế lập tức nôn nóng, “Sau con lại xuất hiện ở đây?”

Vì sao xuất hiện ở đây còn cần phải hỏi sao?

Người tài xế chỉ tay vào cô, dáng vẻ hung dữ truy hỏi, “Không phải mẹ con nói con không về sao?”

“Cậu… cậu đừng nói với mẹ con!” Đào Nhiên vô thức trốn phía sau Tô Hàn Sơn.

“Cậu không nói! Cậu…” Rõ ràng người tài xế đã tức giận, “Con ra đây cho cậu! Nhóc con lại biết nói dối cơ đấy! Con trốn cái gì? Dám làm không dám chịu à!”

Đào Nhiên nói thầm trong lòng, đặc điểm lớn nhất của con chính là dám làm không dám chịu…

Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng Mai đều hoang mang vì cảnh tượng này, điều dưỡng trưởng Mai không khỏi hỏi, “Đào Nhiên, đây là chuyện gì vậy? Người này là…”*

* Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng không biết là vì đại từ nhân xưng trong tiếng Trung chỉ có .

Điều dưỡng trưởng Mai chỉ biết đây là một tài xế DiDi** người địa phương. Các tài xế DiDi hợp thành một đội tình nguyện, đến các bệnh viện đưa đón những nhân viên y tế cần dùng xe.

**DiDi: một ứng dụng đặt xe của Trung Quốc, tương tự như Grap.

Đào Nhiên liếc nhìn Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng Mai, nhỏ giọng giới thiệu, “Thầy Tô, điều dưỡng trưởng, đây là cậu em**.”

“Con còn biết cậu là cậu con hả? Con nhóc to gan lớn mật! Bây giờ cậu không nói chuyện với con nữa! Cậu đưa y bác sĩ về đã! Về rồi tính sổ với con sau!” Cậu Lam tức giận hạ cánh tay đang muốn túm Đào Nhiên từ phía sau Tô Hàn Sơn xuống, đổi giọng nói với Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng Mai, “Đồng chí bác sĩ, đồng chí điều dưỡng, đi thôi, tôi đưa mọi người về! Cảm ơn mọi người đến giúp đỡ chúng tôi!”

Đào Nhiên bị cậu đe dọa một hồi, ấm ức nói, “Hừ, con cũng là nhân viên y tế, đối xử khác biệt…”

“Con đừng nói nữa! Con vừa nói là cậu lại muốn đánh người!” Cậu nổi giận đùng đùng.

Tô Hàn Sơn nhìn đến đây, lại nhìn Đào Nhiên đang nép sau lưng mình như một con chim cút, anh ấn cái tay nhỏ đang túm góc áo khoác của mình xuống, “Vị này… Đồng chí cậu….”

Hả? Đồng chí cậu, đây là xưng hô kiểu gì vậy?

Cậu Lam nhìn Tô Hàn Sơn, “Bác sĩ ạ, đứa cháu gái của tôi quá không nghe lời, nó giấu gia đình chạy về đây giúp đỡ, để mẹ nó biết thì lo lắng chết mất! Đúng rồi, bác sĩ họ gì vậy?”

“Cháu họ Tô…”

Đôi mắt cậu Lam sáng lên, cả người đều trở nên hưng phấn, “Tô… Cậu chính là nhà tôi…”

“A a! Anh ấy chính là ân nhân cứu mạng nhà chúng ta đấy ạ! Là người năm đó cứu bố con!” Trái tim Đào Nhiên sắp nhảy ra ngoài đến nơi. Tất cả vòng bạn bè của bà Lam đều biết bác sĩ Tô là con rể nhà họ Đào, cậu đừng nhanh mồm nhanh miệng gọi cháu rể!

Cậu Lam nhìn bàn tay đang đặt lên nhau của Tô Hàn Sơn và Đào Nhiên, “Đúng vậy, đây không phải còn là…”

“Là đồng nghiệp của con!” Đào Nhiên nhanh nhảu tiếp lời.

“Đồng nghiệp?” Cậu Lam ngờ vực, ồ, có lẽ không chỉ một bác sĩ họ Tô đúng không?

Bị Đào Nhiên ngắt lời như vậy nên cậu Lam cũng quên mất chuyện tính sổ với cô, thúc giục mọi người mau chóng lên xe.

Lên xe rồi Đào Nhiên mới biết không chỉ cậu tham gia vào hoạt động tình nguyện, mà ngay cả ông Đào bà Lam nhà cô cũng không chịu lạc hậu, lại một lần nữa tập hợp người nấu cơm đưa đến các bệnh viện cho y bác sĩ ăn.

Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng Mai đều nói mọi người vất vả rồi.

Cậu Lam nói cực kỳ chân thành, “Chúng tôi rất cảm kích, thật đó. Chúng tôi ở nơi trung tâm dịch bệnh, cảm nhận của chúng tôi về con virus này sâu sắc hơn bất cứ ai. Vốn dĩ cũng chẳng coi ra gì đâu, nhưng khi nhìn thấy ông cụ thời gian trước còn ngồi trên phố nói chuyện với tôi hôm sau đã mất, nghe thấy từng cái tên quen thuộc bị chẩn đoán xác định rồi lại ra đi, đến sau này ngay cả tên cũng không kịp ghi nhớ, cũng không nhớ nổi nữa, người quen người không quen, tôi tận mắt nhìn thấy thi thể bị khiêng ra ngoài, tận mắt nhìn thấy có vài người vào bệnh viện rồi trở thành vĩnh biệt, không kịp nói với người nhà một câu tạm biệt đã ra đi rồi, thậm chí có vài người còn không kịp đến bệnh viện đã chết trong nhà. Tôi nghe họ khóc, chưa từng khủng hoảng như bây giờ, thế giới này bỗng dưng trở nên ngay cả hít thở cũng cảm thấy đáng sợ, chẳng ai biết được mỗi lần hít thở mình đã hít phải thứ gì, rồi ngày hôm sau điều gì đang chờ đợi mình. Sau đó mọi người đã đến, sao chúng tôi không hiểu chứ, mọi người cõng mạng sống của mình trên lưng để đến! Làm người không thể không biết báo ơn, nhưng chúng tôi có thể làm được gì đây? Chỉ làm được vài việc nhỏ nhặt không đáng là bao thôi! So với nghĩa lớn của mọi người thì chẳng là gì cả.”

“Hơn nữa…” Cậu Lam nhìn Đào Nhiên, “Nguyên văn lời nói của mẹ con chính là, ‘Cảm ơn tất cả các y bác sĩ, họ đều là con cái của những gia đình khác, là cục cưng bảo bối của nhà người ta, họ không màng tính mạng đến giúp chúng ta, bố mẹ họ ở nhà không biết lo lắng nhường nào! Con gái con rể tôi đều ở tuyến đầu chống dịch, con gái ở thủ đô, con rể thì ở chỗ chúng ta, ở nơi chứng bệnh trầm trọng nguy hiểm nhất, tâm trạng này tôi vô cùng thấu hiểu. Chúng tôi cũng chẳng làm được việc gì khác, vậy thì để bọn trẻ được ăn miếng cơm nóng cũng coi như tận tấm lòng. Tôi cũng có chút lòng riêng, tôi nghĩ nhỡ đâu một phần cơm trong số tôi mang ra có thể đến được tay con rể tôi thì sao, con gái tôi ở xa tôi không chăm sóc được, không biết tình hình dịch bệnh bên đó thế nào, con bé có bận không? Có ai đó sẽ mang một phần cơm nóng đến cho con bé hay không? Nhất định sẽ có nhỉ!”

Ánh mắt của cậu trở nên tức giận, “Giờ thì hay rồi, không cần người khác đưa cơm nóng đến cho con nữa, không chừng con đã ăn cơm bố mẹ con nấu rồi đấy!”

Đào Nhiên cười hì hì nịnh nọt, trọng điểm đã không còn đặt ở việc cô đến chi viện y tế sẽ bị bà Lam biết nữa rồi, ánh mắt lén lút liếc về phía sau, không biết thầy Tô có nghe thấy hai từ “con rể” mẫn cảm trong lời nói lảm nhảm của cậu hay không, nếu như nói chuyện trực tiếp thì còn có thể ngăn chặn được, cô thật sự muốn làm mờ hai chữ đấy đi…

Tô Hàn Sơn vẫn ngồi nghiêm chỉnh, giống như không nghe thấy vậy.

Cô thở ra một hơi, may quá may quá, chỉ có thể vui mừng vì cậu nói nhiều, không chừng thầy Tô đã bị một tràng lời nói của cậu ru buồn ngủ rồi…

Nhưng ông trời sẽ không buông tha cô!

Câu lại tiếp tục hỏi, “Đúng rồi, mẹ con nói con rể cũng ở Nam Nhã, con với cháu rể cậu ở cùng nhau sao?”

“Dạ?” Đào Nhiên lại khóc không ra nước mắt, quả nhiên làm người không thể nói dối! Cái gì gọi là báo ứng? Đây chính là báo ứng! Tự mình nói dối, có khóc cũng phải tiếp tục hoàn thành! “Chuyện đó… con rể gì chứ ạ, cậu đừng nói linh tinh!”

“Ờ ờ, còn chưa kết hôn, bạn trai! Bạn trai con ở cùng với con sao?”

~Hết chương 45~

← Chương 44: 2-24  |  Mục lục  |  Chương 46: 2-26 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi