Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 46: 2-26

“…” Không biết có phải là ảo giác của Đào Nhiên hay không, cô cảm thấy có hai ánh mắt đang nhìn chằm chằm gáy của mình, tóc sắp bị thiêu cháy đến nơi. Là Tô Hàn Sơn đang nhìn cô sao? Bởi vì bị hiểu lầm là bạn trai cô? Má ơi, không thể để Tô Hàn Sơn tiếp tục hiểu lầm, cũng không thể cho anh thêm phiền phức.

Cô cảm thấy đầu mình cũng bị hai ánh mắt đó thiêu đốt đến độ mơ hồ, vội vã phủ nhận, cô đáp theo lời cậu, “Không ở ạ! Không!” Xin cậu đừng nói nữa!

“Ồ.” Cậu nói, “Đợi dịch bệnh kết thúc thì gọi thằng bé đến nhà, chắc chắn nhân phẩm không có vấn đề, người một nhà kiểu gì cũng phải gặp mặt!”

“Cậu, cậu chuyên tâm lái xe đi, đừng nói nữa!” Thật sự xin cậu đấy!

“Được được được.” Cậu còn nói xin lỗi điều dưỡng trưởng Mai và Tô Hàn Sơn, “Ngại quá, tôi nói hơi nhiều một chút.”

Đương nhiên Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng lại nói khách sáo một hồi.

Đến nhà khách Đào Nhiên vẫn luôn tránh xa cậu, nhưng cậu vẫn hét theo bóng lưng bước đi vội vàng của cô, “Nghĩ xem nói với mẹ con thế nào!”

Giải thích với mẹ như thế nào và nói gì cũng không đáng sợ, cô vốn sợ mẹ lo lắng, song giấy không gói được lửa, kiểu gì cũng có một ngày mẹ sẽ biết, chẳng còn cách gì khác, trước mắt cô lo lắng ánh mắt của Tô Hàn Sơn ấy, sao cứ lạ lạ, cô đã giải thích rõ ràng với cậu rồi mà! Bạn trai không phải anh! Anh còn lo lắng có gì hiểu lầm?

Mọi người tan làm đều đã rất mệt, đặc biệt là điều dưỡng trưởng Mai, bọng mắt thâm đen hết cả, mấy ngày thôi mà nếp nhăn nơi khéo mắt đã sâu hơn một chút.

Đến tầng hai điều dưỡng trưởng Mai đi ra khỏi thang máy, chị ấy quay đầu cười với họ, “Tôi đi trước nhé, chúc ngủ ngon.”

“Chị ngủ ngon!” Đào Nhiên cảm thấy trong lòng người này không thể có gì đen tối, người trong lòng có điều mờ ám giống cô nhìn thấy ai cũng chột dạ, chột dạ đến nỗi nói chuyện đều ngọt ngào.

Thang máy tiếp tục đi lên, tầng bốn đã đến, cửa thang máy mở ra.

Anh đứng im ở cửa không đi ra.

Đào Nhiên cúi đầu, mặt dần nóng bỏng, sao vậy nhỉ? Sao còn không đi?

Hơn nữa anh còn quay người nhìn cô làm gì? Lẽ nào còn muốn cô giải thích một lần nữa hoặc là thề bạn trai của cô trong truyền thuyết không phải anh sao?

Cái đầu trước mắt Tô Hàn Sơn càng cúi càng thấp, mũ cũng đã rơi xuống lộ ra mái tóc ngắn loạn cào cào. Nhìn không thấy mặt, chỉ nhìn thấy cái đỉnh đầu bù xù.

Đào Nhiên bứt rứt cọ cọ ngón chân, nhỏ giọng nhắc nhở, “Thầy Tô, tầng bốn đến rồi ạ.”

“Ừm, tôi biết.” Giọng nói của Tô Hàn Sơn vang lên trên đỉnh đầu.

Sau đó lại chẳng có âm thanh gì nữa.

Đào Nhiên không xác định được mình có nghe thấy một tiếng thở dài hay không, song cô nghe thấy Tô Hàn Sơn lại nói, “Nói ngủ ngon với cả điều dưỡng trưởng mà không nói gì với tôi sao?”

“Ơ….” Đào Nhiên ngẩng đầu, gương mặt vẫn còn đỏ hồng, ánh mắt cô chút mù mịt, “Thầy Tô ngủ ngon.”

“Khụ khụ khụ….” Tô Hàn Sơn ho một trận.

Đào Nhiên trợn tròn mắt, bây giờ mà ho là một chuyện vô cùng lớn!

“Thầy Tô, anh vẫn ổn chứ? Anh còn triệu chứng gì khác không?” Đào Nhiên vội hỏi.

Tô Hàn Sơn yên lặng che lồng ngực, chậm chạp thở ra một hơi, “Không sao.”

“Vậy anh…”

Cô muốn nói “Vậy anh ho là sao”, nhưng mới nói được hai chữ đã bị Tô Hàn Sơn xen ngang, “Có bạn trai rồi?”

“…” Mắt cô mở càng to, làm sao đây? Cô phải nói “vâng” hay “không”?

Cô còn chưa chọn đáp án xong, giọng nói của Tô Hàn Sơn lại khẽ vang lên, “Tôi không đủ đẹp?”

“Không ạ…” Cô vô thức đáp, chủ nhiệm Tô của cô đẹp trai nhất trên đời!

“Vậy…tuổi tôi quá lớn sao?”

“Vẫn ổn mà ạ, ba mươi tư tuổi so với những người như viện trường Đinh thì vẫn trẻ. Mặc dù bệnh nhân vẫn tin tưởng bác sĩ chững tuổi, nhưng thoạt nhìn anh vẫn rất trầm ổn, dù sao anh luôn ăn mặc rất già dặn…”

Cô cũng không biết trọng điểm trong câu hỏi của Tô Hàn Sơn ở đâu, đang nghiêm túc nói linh tinh Tô Hàn Sơn đã xoay người đi rồi.

Thang máy từ từ khép lại, Đào Nhiên cào tóc, cực kỳ nghi hoặc.

Tô Hàn Sơn lại lại lại sao rồi?

Cô cảm thấy có chút không cam tâm, cô không thể vì để Tô Hàn Sơn không hiểu nhầm mà lại nói mình có bạn trai được! Như vậy không phải tiêu diệt hoàn toàn khả năng của mình và Tô Hàn Sơn sao? Mặc dù khả năng này cực kỳ thấp gần như không có, nhưng con người không có mơ ước thì khác gì cá muối?

Cho nên tối đó cô trịnh trọng gửi tin nhắn cho Tô Hàn Sơn: Thầy Tô, em không có bạn trai ạ, độc thân từ trong trứng đến giờ.

Tô Hàn Sơn trả lời cô: Ừm, có thể nhìn ra.

Chuyện này cũng có thể nhìn ra? Thật không hổ là thầy Tô! Trí tuệ này!

~Hết chương 46~

← Chương 45: 2-25  |  Mục lục  |  Chương 47: 2-27 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi