Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 47: 2-27

Đào Nhiên chưa từng hy vọng cậu có thể giữ bí mật cho mình, quả nhiên, nửa đêm nửa hôm, cô làm xong công tác khử trùng, vừa gửi tin nhắn cho Tô Hàn Sơn xong thì bà Lam đã bắt đầu tạo bão tố.

Mấy con chữ gây sốc gói ghém thêm cả lửa giận của bà Lam nhảy ra: Đào Nhiên, con lăn ra đây cho mẹ!

Đào Nhiên gửi biểu cảm lăn, yếu ớt lăn ra.

Sau đó bà Lam gọi video qua.

Cô cho rằng trong video sẽ là gương mặt tức giận của bà Lam, ai ngờ người xuất hiện trong video lại bố.

“Bố…” Đào Nhiên nhẹ nhàng gọi. Tính ông Đào điềm đạm, cô chỉ cần làm nũng thì chắc chắn không nỡ nói cô.

Quả nhiên ông Đào không nổi nóng, chỉ quan sát cô cẩn thận kỹ càng, cuối cùng than thở, “Gầy rồi gầy rồi!”

“Đâu có ạ!” Đào Nhiên sờ mặt mình, “Điện thoại có thể làm thon mặt ạ!”

“Con cho rằng bố không biết gì sao?” Ông Đào biểu cảm đau lòng, “Cái đứa này, chuyện lớn như vậy cũng không nói, lẽ nào con sợ bố mẹ ngăn cản con hả?”

Nói đến chủ đề chính, Đào Nhiên cười nịnh nọt, “Không phải ạ, không phải con sợ bố mẹ lo lắng sao?”

“Lo lắng đương nhiên có, bố mẹ nhà ai không lo lắng chứ? Nhưng cũng sẽ không ngăn cản con. Nói thật lòng, cá nhân bố mẹ không muốn con về, trước đấy con rể còn cố ý gọi điện thoại cho bố mẹ, bảo bố mẹ nói con tuyệt đối đừng về, nhưng con có suy nghĩ đó bố mẹ cũng sẽ ủng hộ, nghĩ mà xem, con cái nhà người khác còn không từ hiểm nguy đến cứu thành phố của chúng ta, con là con cái của thành phố này, quay về là trách nhiệm của con, bố mẹ chỉ tự hào về con thôi, nhưng mà mọi chuyện phải cẩn thận, tuyệt đối không được lơ là.”

Giọng nói của ông Đào dịu dàng, Đào Nhiên nghe mà trái tim dần dậy sóng, vì thế cũng bỏ qua hai chữ “con rể” trong lời nói của ông Đào.

Có một số chuyện hình như chính là như vậy, luôn có một quá trình làm quen, dần dần nghe mãi nghe mãi cũng thành quen.

“Bố, mẹ con đâu ạ?” Đào Nhiên nhỏ giọng hỏi. Bà Lam tức giận sao? Không cả muốn gọi video với cô?

“Ở đây chứ đâu?” Ông Đào chuyển góc độ điện thoại.

Bà Lam xuất hiện trong video, nhưng lại luống cuống xoay người đi, còn mắng ông Đào: Đã nói không cho nhìn rồi mà! Ông già thối coi lời của tôi như gió thoảng qua tai à!

Rất tốt, quả nhiên lời nói này là phong cách của bà Lam.

Ông Đào cũng khẽ nói với Đào Nhiên, “Mẹ con đang khóc, sợ con nhìn thấy.”

“Mẹ!” Đào Nhiên vẫn cố chấp gọi bà Lam.

Bà Lam hung dữ lườm ông Đào một cái, sau đó cướp lấy điện, quả nhiên đôi mắt đỏ hồng.

“Bỏ đi! Dù sao con gái ngoan cũng đã nhìn thấy rồi! Tôi nói chuyện với cục cưng của tôi!” Bà Lam vẫn chưa nói chuyện bình thường được, nước mắt lăn xuống, gọi xong một tiếng “con gái” rồi không nói gì nữa.

“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con vẫn ổn mà!” Trong lòng Đào Nhiên cũng chua xót, bà Lam luôn sôi nổi, cả đời Đào Nhiên mới chỉ nhìn thấy bà khóc hai lần, một lần là trước kia bố bệnh nặng, một lần khác là bây giờ.

“Sao mẹ yên tâm được con gái! Từ nhỏ con đã cẩu thả, hấp ta hấp tấp, lần này lại không phải chuyện nhỏ, tuyệt đối không được lơ là!”

Trong mắt bố mẹ cô mãi mãi là đứa bé hậu đậu đó sao? “Mẹ, con không phải trẻ con nữa rồi! Con là điều dưỡng chuyên nghiệp, là điều dưỡng của khoa hồi sức đấy, mẹ phải tin tưởng con!”

“Có lớn thế nào con vẫn là trẻ con!” Bà Đào một mực không tin cô, “Năm ngoái một tháng con mất bốn cái ô, con quên rồi à?”

“….” Cô cũng phục bà Lam luôn rồi, chuyện này có thể giống nhau được sao?

Ông Đào ở bên cạnh nói, “Bà nói gì thì nói luôn đi, giờ đã muộn thế nào rồi, nói xong để con bé mau nghỉ ngơi!”

“Vậy tôi không nói nữa!” Bà Lam vội vàng lau nước mắt, “Con nhớ kỹ cho mẹ, nhất định phải cẩn thận, bảo vệ tốt bản thân! Mẹ phải nói với con rể, bảo thằng bé trông con!”

“…” Sao ở đâu cũng có việc của Tô Hàn Sơn vậy! “Mẹ, mẹ tuyệt đối đừng! Anh ấy cũng rất bận!” Nói xong cô cũng sững người, thế này là cô mặc nhận Tô Hàn Sơn là con rể của ông bà Đào rồi sao? Bà Lam thật siêu phàm!

~Hết chương 47~

← Chương 46: 2-26  |  Mục lục  |  Chương 48: 3-1 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi