Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 50 : 3-3

Tiểu Đậu không có trong phòng.

Theo lời bác sĩ Hoàng, nửa đêm hôm qua Tiểu Đậu đã về nhà khách, được tình nguyện viên tài xế didi đưa về.

“Tiểu Đậu cần nghỉ ngơi! Hôm nay vừa bị bác sĩ khoa truyền nhiễm mắng! Rửa tay thiếu một lần!” Lúc đó bác sĩ Hoàng còn nói với Đào Nhiên một câu như vậy.

Đào Nhiên ôm một ly trà sữa nóng hổi, gọi điện thoại cho Tiểu Đậu,

Trà sữa cô tự nấu, ngâm ít trà hoa nhài mấy tệ một túi, thêm nửa hộp sữa tươi.

Điện thoại của Tiểu Đậu vẫn mở, hơn nữa vừa gọi đã nghe máy.

“Tiểu Đậu! Cậu ở đâu đấy?”

“Tớ ở bên ngoài! Ở tiểu khu bên cạnh!” Tiểu Đậu trả lời vô cùng gấp gáp.

Đào Nhiên cho rằng cô ấy đã xảy ra chuyện gì, vừa cúp điện thoại liền ôm trà sữa chạy về phía siêu thị.

Tiểu Đậu ngồi trên mặt đất bên ngoài tiểu khu, đối diện với cổng lớn, hai tay ôm lấy cơ thể, ngây ngẩn nhìn hai chú bảo vệ ở cổng.

“Tiểu Đậu!” Đào Nhiên xông qua, muốn kéo cô ấy từ trên mặt đất đứng dậy nhưng không thành công, tự mình suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Cô dứt khoát ngồi xổm xuống, “Tiểu Đậu, cậu sao rồi?”

Ánh mắt Tiểu Đậu trước mắt có chút rời rạc, nghe thấy Đào Nhiên gọi ánh mắt mới dần ngưng tụ trên mặt Đào Nhiên.

“Tiểu Đậu, cậu sao rồi?” Lòng Đào Nhiên chua sót.

Tiểu Đậu của cô sao lại như vậy? Tiểu Đậu tranh nhau với cô sáu mươi con tôm hùm, Tiểu Đậu uống một hơi hết ba cốc trà sữa, Tiểu Đậu vừa nói không muốn vừa ăn ngồm ngoàm hết hai đĩa mỳ trộn nóng cô làm, Tiểu Đậu luôn luôn dồi dào tinh thần và sức lực, tràn ngập ý chí chiến đấu, sao lại nhợt nhạt suy sụp đến mức gần như xác xơ.

Một chú bảo vệ đi qua nói với cô, “Đây là người nhà hay là bạn cô? Đưa cô ấy về đi! Không biết vì sao chạy đến chỗ chúng tôi đuổi theo hai người bọn tôi nói chuyện mãi, chúng tôi đâu có thời gian nói chuyện với cô ấy, bảo cô ấy đi, cô ấy liền ngồi ngây người ở đây nhìn.”

“Tiểu Đậu!” Một tay Đào Nhiên ôm cô ấy, “Tiểu Đậu, chúng ta đi, đi về được không?”

Tiểu Đậu túm chặt lấy cánh tay của Đào Nhiên, nhưng lại lắc đầu, nhất quyết không chịu về.

“Tiểu Đậu!” Đào Nhiên hết cách, cô giơ trà sữa ra trước mắt Tiểu Đậu, “Nào, uống ly trà sữa trước đã, uống trà sữa rồi chúng ta về.”

Cô đặt trà sữa vào tay Tiểu Đậu.

Tiểu Đậu cúi đầu trầm mặc rất lâu.

“Tiểu Đậu! Không sợ, không sợ, tớ ở bên cạnh cậu.” Đào Nhiên dựa vào đầu Tiểu Đậu. Tiểu Đậu như vậy nhất định có liên quan đến việc hai bệnh nhân tử vong tối qua. Sợ hãi sao?

Tiểu Đậu nghẹn lời, “Đây là vị gì?”

“…” Vị gì? Vị cô tự chế! “Trà sữa hoa nhài!”

Bỗng nhiên Tiểu Dậu bắt đầu rơi nước mắt, từng hạt nước mắt rơi vào cốc trà,  “Đào Nhiên, tớ không muốn uống trà sữa hoa nhài, tớ muốn dâu tây kem cheese, gấp đôi kem cheese! Còn muốn trân châu và khoai dẻo nữa!”

“…” Cô đào đâu ra dâu tây kem cheese cho Tiểu Đậu bây giờ.

Tiểu Đậu thì gục trên vai cô khóc òa lên, “Tớ muốn uống trà sữa! Muốn ăn tôm hùm đất! Tớ muốn ăn Luzhu ở cổng sau, móng heo ở nhà ăn, ngay cả màn thầu to ở nhà ăn tớ cũng muốn, tớ không muốn ở đây, không muốn…”

Lời nói này khiến Đào Nhiên suýt nữa rơi nước mắt.

Bàn tay cầm trà sữa của Tiểu Đậu, trên mu tay nổi mẩn dày đặc, đó là kết quả của ba lớp găng tay cộng thêm mỗi ngày rửa tay mười mấy lần tạo thành. Còn chỗ trợt da trên tai cô ấy vẫn chưa khỏi, chỗ dây khẩu trang mới lại đang rớm máu.

“Tiểu Đậu…” Đào Nhiên ôm Tiểu Đậu nghẹn lời, “Sẽ về mà! Chúng ta sẽ về nhanh thôi!”

Tiểu Đậu ngẩng đầu lên, nước mắt lã chã, lắc đầu, “Đào Nhiên, tớ sợ.”

“Tớ biết! Tiểu Đậu! Tớ biết hết!” Bốn chữ “đồng cảm sâu sắc” vốn không dễ dàng, nhưng mọi chuyện của Tiểu Đậu, Đào Nhiên điều hiểu. Sợ hãi không phải chuyện gì mất mặt.

“Đâu đâu cũng là tiếng kêu thảm thiết, gào khóc, rên rỉ….Nhắm mắt lại chính là thi thể, không ngừng khử trùng, bọc kín, khử trùng, bọc kín…. Mãi đến khi bản thân tớ cũng biến thành thi thể, cậu khử trùng cho tớ, tớ mở to mắt nhìn cậu lau lau cọ cọ trên người tớ, mở to mắt nhìn cậu gói kín tớ lại, tớ không thể hít thở được, tớ cố gắng hít lấy không khí, giống như Lục Minh cố gắng hít lấy không khí vậy, rầm rầm như tiếng gió thổi ngoài cửa sổ…”

Tiểu Đậu vừa nói vừa co rụt trong lòng Đào Nhiên, khóc lóc cầu xin cô, “Đào Đào, xin cậu đừng bọc kín tớ lại, tớ vẫn sống, tớ không phải thi thể, tớ muốn sống, muốn nói chuyện với mọi người nhưng họ không để ý đến tớ…”

Lời nói của Tiểu Đậu cực kỳ hỗn loạn.

Có lẽ đang nói đến giấc mơ của cô ấy, nhắm mắt lại là giấc mơ đáng sợ nên cô ấy mới chạy đến nơi có người để chứng minh mình còn sống, tìm người nói chuyện chứng minh mình không phải thi thể, nghe thấy giọng nói của Đào Nhiên trong điện thoại phản ứng vô cùng gấp gáp…

Đào Nhiên nhìn dáng vẻ nước mắt đầm đìa của Tiểu Đậu, vội vàng ôm chặt cô ấy vào lòng, cùng Tiểu Đậu nước mắt đầy mặt, “Tiểu Đậu vẫn sống, chúng ta đều còn sống! Tớ nói chuyện cùng cậu! Cậu đứng dậy đi tớ đưa cậu đi ăn món ngon! Cậu còn nhớ mấy món ăn vặt tớ nói với cậu không? Tớ đưa cậu đi ăn! Đưa cậu đi bây giờ!”

Tiểu Đậu sững người, dường như không hiểu Đào Nhiên đang nói gì.

“Cậu đứng dậy đi! Mau! Không có chuyện gì mà ăn một bữa no nê không giải quyết được! Nếu mà có thì hai bữa! Mau đứng dậy! Đi, đi xếp hàng!” Đào Nhiên dùng sức nhấc Tiểu Đậu dậy.

Trà sữa Tiểu Đậu đang ôm bị sánh ra ngoài, cô ấy không khỏi chủ động để Đào Nhiên kéo đi, chạy trên con đường lớn không một bóng người.

“Mau lên! Không phải cậu muốn ăn móng heo sao? Tớ đưa cậu đến nhà này bán móng heo nướng làm ăn được lắm, mỗi ngày đều bán có hạn thôi, bán hết là thôi, đi muộn là không có!”

“Nào nào nào, chúng ta đến nhà này, mì trộn nóng tớ nấu tớ cũng biết chẳng ra gì, làm cậu ấm ức phải ăn lâu như vậy, nhưng nhà này ngon lắm! Cậu nhìn xem kìa, dầu mè theo phương thức gia truyền, vừa tưới lên là thơm cả con phố!”

“Còn tôm hùm đất nữa! Cậu nhìn xem! Cửa hàng tôm hùm đất này nổi tiếng trên mạng, ngày nào cũng phải xếp hàng đến nỗi hoài nghi cuộc đời! Chúng ta lấy số trước đi! Ai ya, hơn một trăm á! Chúng ta đi chỗ khác trước, mua cốc trà sữa rồi lại đợi!”

“Tiểu Đậu mau đến đây, còn chỗ này….”

Đào Nhiên dẫn Tiểu Đậu chạy linh tinh trên đường, mỗi khi đến cửa một cửa hàng đều tìm ảnh trên điện thoại cho Tiểu Đậu xem, móng heo béo ngậy rắc bột ớt và thì là, mỳ trộn nóng hôi hổi tưới thêm dầu mè, tôm hùm đất đỏ rực rỡ được sắp đặt ngay ngắn…

Tất cả các cửa hàng đều đóng cửa, có phải nhà hàng nổi tiếng trên mạng hay không cũng hoàn toàn dựa vào Đào Nhiên chém gió, nhưng những bức ảnh khiến người ta thẻm chảy rãi, lời giới thiệu ríu rít của Đào Nhiên, cũng khiến Tiểu Đậu dần bình tĩnh hơn.

Đứng trên con đường trống trải, bên tai là âm thanh Đào Nhiên đang cố gắng khiến thế giới trở nên náo nhiệt, dáng vẻ một thành phố huyên náo nên có dần dần hiện ra.

“Đây là đường đồ nướng, trên đường này toàn bán đồ nướng, cậu muốn ăn đồ ăn vặt gì cũng có, vừa đến chập tối là khói hun lửa cháy rồi, thơm cực kỳ!

“Nhà hàng này được mệnh danh là Vua Tangbao*! Đây là một cửa hàng bên ngoài du nhập đến, “Cửu Tỉnh Thông Cù”** bọn tớ cởi mở bao dung, món ngon của mọi nơi trên đất nước đều có thể tìm được!”

*Tangbao: là một món bánh hấp lớn bên trong chứa đầy súp của ẩm thực Trung Quốc.

**Cửu Tỉnh Thông Cù: một tên gọi khác của thành phố Vũ Hán.

“Nhà này là vua váng đậu! “Váng đậu ba tươi”*** của nhà này đảm bảo cậu ăn xong lại muốn ăn!”

***Váng đậu ba tươi: là một thức ăn sáng của người dân Vũ Hán, do váng đậu và gạo nếp tạo thành, nhân gồm có tôm tươi, thịt tươi, trứng muối (hoặc thịt tươi, nấm tươi, măng tươi). Váng đậu còn gọi là đậu hũ ky.

“Đúng rồi, ngoài váng đậu bọn tớ còn có mỳ đậu nữa! Cậu ăn mỳ đậu thịt bò bao giờ chưa? Tớ thích thịt bò và thịt sấy xào cùng mỳ đậu nhất!

~ Hết chương 50 ~

← Chương 49: 3-2  |  Mục lục  |  Chương 51: 3-4 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi