Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 51: 3-4

“Nào nào, cậu không ăn món mì cháo của nhà này thì coi như đến phí công rồi! Đây là…”

“Đào Đào.” Tiểu Đậu dừng chân lại, ngắt ngang màn biểu diễn cố gắng của Đào Nhiên.

Ngón tay Đào Nhiên dừng trên tấm ảnh mì cháo trong điện thoại. Ngoảnh đầu lại, ánh mắt bình tĩnh của Tiểu Đậu hoàn toàn không phối hợp với sự nhiệt tình ngùn ngụt “ăn món ngon trong tưởng tượng” của Đào Nhiên.

Đào Nhiên có chút ngượng ngập, cô cất điện thoại đi, kéo tay Tiểu Đậu, “Xin lỗi Tiểu Đậu, những thứ tớ nói tạm thời không ăn được nhưng bọn mình chắc chắn có cơ hội ăn, tin tưởng…”

“Chúng ta đi về đi.”

“Hả?” Đào Nhiên sững người.

“Đi về đi, cảm ơn cậu.”

“Tiểu Đậu! Đừng sợ, dịch bệnh nhất định sẽ qua đi! Cậu nhìn xem, chủ nhiệm Ninh và chủ nhiệm Tô đều đến rồi, còn có rất nhiều chủ nhiệm và chị em ở các nơi trên cả nước đều đến rồi, chúng ta sẽ chiến thắng!”

“Ừm.”

“Đợi dịch bệnh qua đi chúng ta có thể ăn những món ngon này thật sự!”

“Ừm.”

“Đến khi đó tớ mời cậu và chủ nhiệm Tô cùng ăn! Ăn hết mấy cửa hàng này một lượt!”

“Vì sao không mời chủ nhiệm Ninh?”

“Hả? Phần của chủ nhiệm Ninh cậu trả tiền! Tớ chỉ mới chủ nhiệm Tô của tớ thôi!”

“Dựa vào đâu?”

“Dựa vào chủ nhiệm Tô đẹp trai hơn chủ nhiệm Ninh!”

“Đào Nhiên cậu đi đánh r*m đi!”

“Tiểu Đậu mong cậu chú ý dùng từ!”

“Đào Nhiên cậu đánh r*m thối!”

“Tiểu Đậu tớ cảnh cáo cậu, cậu có thể nói tớ thối! Nhưng không thể sỉ nhục chủ nhiệm Tô của tớ! Nếu không tớ sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cậu!”

“Đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt! Lại không phải chưa từng tuyệt!”

…….

Con đường vốn dĩ yên tĩnh lại trở nên náo nhiệt đến nỗi không tiếc đánh nhau một trận bởi tiếng cãi nhau vì nam thần hết lượt này đến lượt khác của hai chị em.

Tờ mời! Tiểu Đậu!

Đợi tất cả đều qua đi, đợi thành phố này khỏe mạnh trở lại, tớ sẽ mời tất cả mọi người nếm thử món ngon của chúng tớ, nếm thử sự tươi đẹp của thành phố này! Nó thực sự rất đẹp, tràn đầy sinh khí, không phải dáng vẻ mọi người nhìn thấy bây giờ.

Đào Nhiên khoác tay Tiểu Đậu, ngoảnh đầu lại, phía sau vẫn là con đường trống trải tiêu điều, hàng quán hai bên đóng chặt cửa đâu có cái gì là vua váng đậu vua tangbao, một màn biểu diễn “món ngon trong tưởng tượng” ngốc nghếch chỉ có bạn thân ngốc nghếch mới có thể hiểu!

Cổng nhà khách có một chú mặc đồng phục bảo vệ đang đứng.

Đào Nhiên kéo Tiểu Đậu đi về, mang máng cảm thấy người này quen mắt – cũng chỉ thấy quen mắt thôi, mọi người đều đeo khẩu trang nên không nhìn thấy mặt.

Tay chú bảo vệ cầm hai cái cốc, vừa nhìn thấy hai người họ mắt lập tức cong lên đi qua, “Cuối cùng cũng đợi được hai cháu rồi, còn không về là trà nguội mất rồi!”

“Gì vậy chú?” Đào Nhiên không hiểu, nhìn chiếc cốc chú đưa đến trước mặt hai người.

“Trà sữa đó! Dâu tây kem cheese gì đó! Gấp đôi kem cheese! Gấp đôi khoai dẻo!” Chú nhét chiếc cốc vào tay hai người, mỗi người một ly, “Yên tâm uống đi! Con gái chú làm đó! Con gái chú không bị bệnh! Khỏe mạnh!”

“….” Đào Nhiên và Tiểu Đậu đưa mắt nhìn nhau, lòng có chút khó chịu, cũng không có ý ghét bỏ! Chỉ là không hiểu chuyện trà sữa này là sao.

“Chú ơi, sao chú biết bọn cháu… muốn uống trà sữa?” Tiếng ham ăn của hai người truyền xa như vậy sao? Có chút xấu hổ đấy!

Tiểu Đậu đã nhận ra, “Chú là… chú bảo vệ ở tiểu khu bên cạnh sao ạ?”

“Đúng! Không phải hai đứa ở đó khóc nói muốn uống trà sữa sao? Đúng lúc con gái chú ở nhà không có việc gì làm cả ngày mân mê làm bánh kem gì đó, chú gọi điện thoại hỏi nó có biết làm không, nó thử làm ra đấy, mùi vị không biết có ngon không, hai đứa ăn cho đỡ thèm trước đi, đợi sau này dịch bệnh qua đi chú mời hai đứa đến cửa hàng uống!”

Đào Nhiên và Tiểu Đậu sờ chiếc cốc vẫn đang ấm, trong lòng vừa chua xót vừa ấm áp.

“Cảm ơn chú.” Hai người đồng thanh.

“Có gì mà cảm ơn chú, chú nên cảm ơn mọi người mới phải! Hóa ra hai đứa là điều dưỡng! Cảm ơn mọi người đến cứu các chú! Không ngờ hai đứa nhỏ tuổi như vậy! Còn nhỏ hơn con gái chú! Thật đó, chú cảm ơn các cháu!”

Ông chú mập mạp cúi người chín mươi độ với hai người, “Sau này muốn ăn gì thì nói với chú! Cái khác chú không biết nhưng vẫn biết làm chút đồ ăn!”

***

Mùa đông lạnh lẽo khó qua, nhưng luôn có sự ấm áp ban tặng cho bạn sức lực, giúp đỡ bạn dọc đường, tuy hoang mang bối rối nhưng chưa từng tuyệt vọng.

Đào Nhiên đưa Tiểu Đậu về đến cửa phòng, vốn dĩ định ở cùng Tiểu Đậu nhưng cô ấy ngăn cô lại.

“Đào Đào, tớ không sao rồi.”

Đào Nhiên không yên tâm, đang muốn nói thì Tiểu Đậu giơ hai ly trà sữa lên, “Không có chuyện gì trà sữa không giải quyết được, nếu như có, vậy thì cần hai ly!”

“Tiểu Đậu…” Viền mắt Đào Nhiên nóng lên, giơ tay chỉ chỉ tai Tiểu Đậu, “Đau không?”

“Đau!” Tiểu Đậu rưng rưng, “Nhưng vẫn phải cố lên!”

“Ừm! Chúng ta cùng nhau cố gắng! Cậu nghỉ ngơi cẩn thận.” Cảm ơn cậu, Tiểu Đậu!

Đào Nhiên tin, Tiểu Đậu nguyên khí đầy ắp của cô sau khi nghỉ ngơi vài ngày sẽ trở về đội ngũ!

Không ngờ rằng hôm sau cô đã nhìn thấy trên chiếc xe bus đi đến bệnh viện, đến còn sớm hơn cô!

Cô ngạc nhiên ngồi bên cạnh Tiểu Đậu, “Sao không nghỉ thêm mấy ngày?”

Tiểu Đậu cười với cô, “Ai nói tớ nghỉ? Chỉ là điều dưỡng trưởng thay ca cho tớ thôi! Tớ phải trả điều dưỡng trưởng!”

Đào Nhiên cũng cười theo.

Chiếc xe đón ánh nắng đi về phía bệnh viện.

Lúc mặc đồ bảo hộ lại xảy ra chút chuyện.

Sau khi Đào Nhiên và Tiểu Đậu mặc xong đi từ phòng thay đồ ra cho bác sĩ khoa truyền nhiễm kiểm tra, Tiểu Đậu vô cớ trốn phía sau Đào Nhiên.

Đào Nhiên đang nghĩ xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thì nhìn thấy bác sĩ truyền nhiễm nhìn chằm chằm hai người họ.

“Em chào thầy Cao.” Đào Nhiên lên tiếng.

Cao Chính Hạo, bác sĩ khoa truyền nhiễm bệnh viện Nam Nhã, một người chưa đến 30 tuổi, vừa hung dữ vừa nghiêm khắc, Đào Nhiên cũng đã từng bị anh ấy mắng, nhìn thấy anh ấy là lòng sợ hãi, xét cho cùng bị bác sĩ truyền nhiễm nhìn chằm chằm chứng minh mình đã phạm lỗi rồi!

Nhưng lần này mục tiêu của thầy Cao không phải cô, mà là Tiểu Đậu phía sau cô.

“Lâm Hiểu Đậu!”

Tiểu Đậu ngoan ngoãn đi từ phía sau Đào Nhiên ra.

Thầy Cao không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Đậu.

Tiểu Đậu rất ấm ức liếc anh ấy một cái, “Anh nhìn được rồi! Hôm nay em sẽ không sai nữa đâu!”

Đào Nhiên đang nghĩ hôm đó Tiểu Đậu bị thầy Cao mắng sao? Cô lè lưỡi không dám qua quýt, thấy thầy Cao muốn buộc áo cách ly cho Tiểu Đậu, cô vội vàng tranh, “Thầy Cao, em làm là được ạ! Em làm!”

Tô Hàn Sơn ở phía trước bỗng nhiên gọi cô, “Đào Nhiên!”

“Dạ?” Đào Nhiên không quan tâm tiếng gọi của Tô Hàn Sơn mà dồn thầy Cao ra kiểm tra áo cách ly cho Tiểu Đậu. Kể ra cô cũng không phải là tra nam trọng sắc khinh bạn! Sao có thể bỏ mặc Tiểu Đậu mặc cho cô ấy bị mắng chứ? Thầy Tô thật là! Chẳng hiểu chuyện chút nào!

Kiểm tra một lượt lại phát hiện dây đã buộc chặt rồi chứ!

Cô dõng dạc báo cáo với thầy Cao, “Không có vấn đề gì thầy Cao ạ!” Có điều để không bị thầy Cao soi mói, cô đã buộc chặt dây hơn một tí!

Sau đó đi qua hỏi Tô Hàn Sơn, “Thầy Tô, có chuyện gì vậy ạ?”

Tô Hàn Sơn ngoảnh mặt đi, ánh mắt không nỡ nhìn thẳng, “Không sao.”

Đào Nhiên mơ hồ luôn rồi, có được không? Thầy Tô lại sao vậy?

Song cô tự động bỏ qua tính tình kỳ quái của thầy Tô, dù sao cô cũng quen rồi!

“Thầy Tô, em phải chủ động kiểm tra cho Tiểu Đậu! Tiểu Đậu mới bị thầy Cao mắng!” Cô nhỏ giọng giống như đang nói một bí mật với Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn nhìn ánh mắt đắc ý “Em đã làm một chuyện rất lớn” của Đào Nhiên, có chút không nhìn tiếp được nữa, “Đi vào đi!”

“Vâng! Tiểu Đậu, đi!”

Tâm trạng Tiểu Đậu đã hồi phục, Đào Nhiên thở phào, chỉ là bản thân cô lại có chút không ổn.

Kỳ sinh lý liên tục mặc bỉm, mặc dù không xấu hổ nữa nhưng thời gian làm việc, máu và nước tiểu đều thấm vào chiếc bỉm đó, cảm giác này thật sự rất rất kinh khủng.

Liên tục mấy ngày, cô bắt đầu cảm thấy ngứa, ngứa đến nỗi cực kỳ khó chịu.

~ Hết chương 51 ~

← Chương 50 : 3-3  |  Mục lục  |  Chương 52: 3-5 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi