Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 77: 5-1

Đào Nhiên ngủ không ổ định lắm.

Cô nằm mơ. Một giấc mơ hỗn loạn.

Cô nghe thấy tiếng Tiểu Đậu vừa khóc vừa cầu xin cô: Đào Đào, xin cậu đó, đừng đóng gói mình lại, mình vẫn sống, mình không phải thi thể, mình muốn sống, muốn nói chuyện với mọi người…

Nhưng người nằm trước mặt cô lại là Lưu Nhạn.

Lưu Nhạn không chết, vươn một tay ra muốn túm lấy cô, người chưa từng nói chuyện lại chảy nước mắt gào lên với cô, “Điều dưỡng, điều dưỡng, cứu tôi! Cứu tôi với! Tôi không muốn chết, tôi muốn sống, tôi luyến tiếc Vũ Hy, cô đưa tôi đi gặp Vũ Hy…”

Cô cũng bắt lấy tay Lưu Nhạn, nhưng lại trơ mắt nhìn hai bàn tay nắm lấy nhau mà trong tay cô chỉ có không khí, Lưu Nhạn đau đớn giãy giụa, một mực giơ một tay về phía cô, cuối cùng thoi thóp, “Xin em…chăm sóc Vũ Hy giúp chị… xin em…chăm sóc thằng bé giúp chị…”

“Xin con, chăm sóc sóc thằng bé giúp bác…” Âm thanh bỗng nhiên thay đổi, người phụ nữ trước mắt cũng thay đổi, không còn là Lưu Nhạn nữa, mà là một người phụ nữ xa lạ cô chưa từng gặp mặt, song lại có vài phần quen mắt, bà mặc áo blouse trắng, nằm ở nơi Lưu Nhạn đã từng nằm, đau đớn hít thở và vươn tay về phía cô.

“Bác là ai vậy ạ?” Cô đi qua nắm tay người phụ nữ nhưng vẫn không nắm được.

Bỗng nhiên vang lên tiếng khóc của trẻ con, “Mẹ, mẹ, mẹ không cần con nữa sao? Mẹ, mẹ về đi…”

Là Vũ Hy sao?

Hình ảnh thay đổi, cô nhìn thấy Vũ Hy ngồi trên bồn hoa khóc chạy qua chỗ cô, cô ôm thằng bé thật chặt, nhưng sau khi ôm trong lòng lại phát hiện không phải Vũ Hy, một cậu bé xa lạ, toàn thân cứng ngắc, không hé răng nửa lời.

Trong lòng cô kinh ngạc, giật mình tỉnh giấc, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

Gối đầu ướt đẫm, toàn là nước mắt.

Là mơ.

Nhưng tất cả đều rõ ràng như vậy, rõ ràng đến mức giờ phút này trái tim của cô vẫn đau, nước mắt trên gối đầu cũng là thật.

Hình ảnh sâu sắc nhất vẫn là Lưu Nhạn đau đớn van nài trước mắt cô, còn cả câu Lưu Nhạn chưa từng nói nhưng bỗng nhiên bật ra: Xin em hãy chăm sóc Vũ Hy giúp chị, giúp chị chăm sóc thằng bé.

Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh đó sẽ một lần nữa xuất hiện.

Cô không thể ngủ tiếp được.

Lau đi giọt nước mắt đọng nơi khóe mi, cầm lấy chiếc điện thoại vẫn đang sạc, màn hình điện thoại dừng lại ở giao diện gọi video. Sau khi nói xong câu đó với Tô Hàn Sơn cô đã chui tọt vào phòng, tâm trạng khi đó không thể nói thành lời được, giống như một chú chim nhỏ phải chịu mưa to gió lớn, rất khó chịu, nhưng lại muốn kết bạn sưởi ấm cùng một chú chim khác, vì thế trước khi ngủ họ đã gọi video, nhưng lại chẳng nói gì cả, dường như giữa hai người chỉ cần nhìn là đủ rồi, nhìn là đã đọc được đau thương của đối phương, nhìn là có sức mạnh tiếp tục bước đi.

Cô nhìn anh ngủ, còn anh ngủ lúc nào thì cô lại không biết.

Giờ phút này chắc anh cũng đang ngủ phải không?

Cô khẽ lau màn hình, bên kia điện thoại tối om, không biết camera của anh quay đi đâu nữa.

Đào Nhiên dựa vào đầu giường nằm chặt điện thoại, chải chuốt lại cảm xúc, cũng chải chuốt lại giấc mơ và hiện thực của cô.

Nếu như có thể, cô thật sự hy vọng tất cả đều chỉ là mơ.

Lưu Nhạn và Vũ Hy đều chỉ là người trong giấc mơ của cô, virus cũng chỉ xuất hiện trong giấc mơ đó, cô không trở lại thành phố W, cô vẫn đang ở Bắc Nhã, bận rộn cãi nhau với Tiểu Đậu, bận bỏ phiếu cho Tô Hàn Sơn…

Bỗng nhiên điện thoại có thêm âm thanh.

Cô kinh ngạc ngồi dậy, xác nhận bản thân không nghe nhầm, quả thực là có tiếng truyền từ điện thoại ra, giống như là thở gấp, giống như là thút thít, giống như là giãy giụa…

“Thầy Tô? Thầy Tô?” Cô hét to lên.

Đầu bên kia không đáp lại.

Cô vội đến mức nhảy xuống giường mở cửa chạy ra.

Tô Hàn Sơn cũng đang nằm mơ, mơ thấy hành lang bệnh viện dài dặc, anh vẫn là một cậu bé nhỏ xíu, từng vô số lần đi qua hành lang như vậy tìm mẹ mình.

Đi mãi đi mãi bỗng nhiên anh trưởng thành rồi, đang ở trong phòng cấp cứu, bệnh nhân của anh nằm trên giường bệnh.

Anh nhìn không rõ gương mặt của bệnh nhân không biết là ai, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Cấp cứu! Cấp cứu! Cấp cứu!

Nhưng bên cạnh anh có thêm rất nhiều giường bệnh, trên mỗi giường đều có bệnh nhân đau đớn nằm đó, rên rỉ, gào thét, khóc lóc, bao vây lấy anh.

Anh xoay qua xoay lại bên mỗi giường bệnh, anh bận rộn đến mức tay chân lóng ngóng, anh nghe thấy họ đang kêu anh: Bác sĩ Tô! Bác sĩ Tô! Bác sĩ Tô cứu tôi!

Anh nhìn thấy Lục Minh, nhìn thấy Lưu Nhạn, nhìn thấy từng giương mặt từng quen biết, họ đều đang cầu xin anh cứu họ, đều đang vươn tay về phía anh.

Nhưng anh không chăm sóc được nhiều người như vậy, anh kéo tay họ, trơ mắt nhìn họ rời đi, cuối cùng anh cũng chỉ có thể cùng nức nở với họ.

Nhưng làm sao mới kéo được đây? Giường bệnh của Lục Minh đã biến mất, Lưu Nhạn cũng biết mất, những gương mặt với biểu cảm đau đớn đó lần lượt biến mất trước mắt anh theo những luồng sáng lóe lên.

Anh nghe thấy có giọng cậu bé đang kêu: Mẹ, đừng đi, đừng đi, mẹ…

Giống như giọng của Vũ Hy, lại dường như không phải.

Có giọng phụ nữ trả lời: Tiểu Sơn, mẹ tan làm sẽ trở về, con nhìn cái đồng hồ này này, qua mười hai giờ mẹ đã tan làm rồi.

Vậy mà anh lại phát hiện ra mẹ mình trong những người bệnh nhân đang giãy giụa đau đớn đó, anh vội vã đi qua bắt lấy tay bà, nhưng trên người bà lại có ánh sáng trắng, bà như ẩn như hiện trong quầng sáng đó, giọng nói cũng như bay bổng trong không trung, “Tiểu Sơn, mẹ phải đi rồi, con là nam tử hán, phải chăm sóc tốt bản thân, đừng khóc…”

Nhưng anh muốn khóc, anh rất khó chịu, anh muốn nói: Con là bác sĩ, con có thể cứu mẹ, mẹ đừng đi! Bây giờ con là bác sĩ rồi… Nhưng cổ họng lại giống như bị chẹn lại vậy, không nói được lên lời.

Cuối cùng mẹ anh vẫn biến mất trong quầng sáng đó, mặc kệ anh muốn giữ bà lại như thế nào cũng không thể níu giữ được.

Anh nghe thấy âm thanh của mình cuối cùng cũng bùng nổ, “Mẹ, con là bác sĩ rồi! Con thật sự có thể cứu mẹ…”

Nhưng mẹ không thể trả lời anh.

“Tô Hàn Sơn…” Lại có người gọi anh.

Anh nhìn thấy Vu Thấm hiện lên trong quầng sáng, chớp mắt đã đi mất, không lưu lại gì cả, chỉ có giọng của cô ấy từ xa xăm vọng lại, “Tô Hàn Sơn, anh phải cố lên!”

“Vu Thấm!” Anh vừa bước lên một bước muốn đuổi theo cô ấy thì nghe thấy có giọng nói non nớt từ phía sau vọng lại, “Thầy Tô…”

Anh ngoảnh đầu, chỉ nhìn thấy giường bệnh trong ánh sáng trắng, người nằm bên trên lại là Đào Nhiên…

“Thầy Tô…. Thầy Tô cứu em…”

“Đào Nhiên! Đào Nhiên!” Anh chạy qua ôm cô vào lồng ngực, sao cô lại nhẹ như vậy, nhẹ như không có trọng lượng vậy, “Chuẩn bị cấp cứu! Người đâu? Điều dưỡng? Chuẩn bị!”

Cô kêu gào trong vòng tay anh, “Thầy Tô, thầy Tô…”

Anh hôn lên trán cô, “Đừng sợ, anh sẽ cứu em! Anh nhất định sẽ cứu em!” Anh tuyệt đối không để em cũng rời đi nữa!

“Chủ nhiệm Tô, tránh xa cô ấy một chút! Anh không có đồ bảo hộ! Sẽ bị nhiễm bệnh đó!” Có người kéo anh lại.

Nhưng anh mặc kệ, anh nhất định phải ở bên cạnh cô! Sẽ không để cô lẻ loi một mình!

“Thầy Tô, thầy Tô!”

“Đừng sợ, thầy Tô ở đây, thầy Tô sẽ cứu em!” Nhất định!

“Thầy Tô! Thầy Tô!”

Có người cứ kêu mãi, còn có âm thanh rầm rầm rầm.

Anh vô cùng khó khăn mở mắt ra, cảm thấy ánh sáng chói mắt đáng sợ.

Anh che ánh sáng lại bằng tay, chỉ nghe thấy tiếng gọi vẫn không dứt: Thầy Tô! Thầy Tô, anh ở trong không? Thầy Tô, anh mở cửa ra!

~ Hết chương 77 ~

← Chương 76: 4-13  |  Mục lục  |  Chương 78: 5-2 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi