Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 79: 5-3

Ánh mắt cô đã chú ý đến chiếc đồng hồ báo thức Doraemon màu xanh từ lâu, mấy lần muốn hỏi nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Không hỏi.

Cho dù là ai tặng cũng không hỏi.

“Thầy Tô, anh kể về anh đi, toàn là em nói.”

Tô Hàn Sơn có chút không quen, nói với người khác về bản thân mình sao? Anh chưa từng làm như vậy, nhưng đối diện với đôi mắt to tròn tràn đầy mong đợi của cô, anh cũng không thể mở miệng từ chối được.

“Anh ấy hả…” Anh nhớ lại, “Nửa đời trước của anh rất bình thường, không có gì đặc biệt để kể.”

“Anh mà còn bình thường?” Đào Nhiên tặc lưỡi, “Anh nhìn lý lịch của anh đi, sắp dọa chết người rồi.” Nếu đây cũng được gọi là bình thường thì cô chỉ có thể gọi là tầm thường.

Khóe môi anh khẽ cong lên, bình thường mà anh nói không giống như cô đang nghĩ.

“Thầy Tô, anh biết bơi không?” Đào Nhiên dứt khoát tự mình hỏi anh.

“Biết.” Nhưng anh học hành nghiêm túc với giáo viên ở bể bơi, bơi ếch, bơi ngửa, bơi tự do đều rất tiêu chuẩn, không giống cô đạp nước ở sông Trường Giang.

“Vậy…anh còn có sở thích gì?”

“Sở thích?”

“Đúng vậy, ví dụ như hồi nhỏ em còn học khiêu vũ, em nhảy đẹp lắm đó.”

Tô Hàn Sơn cười, “Đã biết.”

“Chuyện này anh cũng biết?” Đào Nhiên kinh ngạc.

“Ừm, anh xem video rồi.”

“…” Nháy mắt Đào Nhiên đã hiểu, “Mẹ em cho anh xem đúng không?” Bà Lam thật là, trước mặt Tô Hàn Sơn cô còn có bí mật gì không vậy?

Tô Hàn Sơn gật đầu, “Bảo anh tìm xem em là ai.”

“Vậy anh tìm ra không?” Hai mắt cô sáng rực.

Tô Hàn Sơn ngẫm nghĩ rồi nói sự thật, “Tìm được.”

“Anh có thể nhận ra em lúc nhỏ? Bởi vì vô cùng đáng yêu đúng không?”

Cuối cùng Tô Hàn Sơn cũng không nhịn được cười, “Quả thực… rất đặc biệt.”  Trong một đám trẻ con, duy nhất một người luôn chậm chạp nhất, cộng thêm mái tóc không cọng nào nghe lời của cô, anh đoán là cô.

Đào Nhiên hoàn toàn không cảm giác, dường như còn đang đắc ý, “Từ nhỏ em đã học khiêu vũ, nhảy đến mãi tận cấp ba, em đến lớp nào là đều làm trụ cột văn nghệ của lớp đó, đội nhảy thì không thiếu được em.”

Tô Hàn Sơn nhớ đến Đào Nhiên bé nhỏ chậm chạp đó, liền nhịn cười không chê bai ánh mắt đội nhảy của các cô, nhưng đây chính là cô, thích chuyện gì thì sẽ tích cực đi làm.

“Thầy Tô, anh thì sao? Có sở thích gì không?”

Nếu như có gì đó được coi là sở thích thì anh cũng có, “Thư pháp?” Ba tuổi bắt đầu học viết chữ, năm tuổi bắt đầu luyện một tiếng mỗi ngày.

“Oa!” Đào Nhiên kinh ngạc, “Em biết ngay mà, chữ anh đẹp như vậy chắc chắn đã từng luyện. Còn gì không?”

“Từng học violon, từng học vẽ, từng tìm thầy học cờ vậy…” Giống như tất cả những đứa trẻ khác, anh cùng từng bị bố mẹ đặt kỳ vọng rồi đẩy đi học không biết bao nhiêu lớp năng khiếu, nhưng theo như anh thấy những thứ đó đều là lớp học, vậy nên có được tính là sở thích của anh không? Anh chưa từng nghĩ tới. Không giống như cô, có thể nhìn ra cô thật sự thích khiêu vũ, dù cho luôn không theo kịp nhịp phách, nhưng vẫn là người cười xán lạn nhất sân khấu.

Đào Nhiên lại một lần nữa ngạc nhiên, ‘Thầy Tô, anh toàn năng sao?”

“Không phải, chỉ học qua thôi, không thông thạo.”

“Thầy Tô, em chưa từng nghe thấy anh kéo đàn.” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, khi anh kéo đàn chắc chắn rất đẹp trai đúng không?

“Anh kéo không hay, trở về sẽ cho em nghe.”

Cô khẽ thở dài. Sao có thể không hay được chứ? Thứ gì của anh cũng là tốt nhất.

Anh lại cảnh giác, “Sao vậy?”

Đào Nhiên lắc đầu, tiếp tục nói chuyện với anh những chủ đề khác, nói những chuyện trong thời gian cô chưa từng góp mặt.

“Thầy Tô, em quen anh quá muộn, nếu như em sinh sớm hơn mười năm thì tốt rồi, vậy em có thể cùng học tập với anh, cùng trải qua những chuyện như anh, cùng quen biết những người giống anh, cùng anh trải qua thời gian đó. Thầy Tô, anh biết không? Thực ra em rất hâm mô Vu Thấm…”

Hai người nói chuyện rất lâu, chưa từng nói chuyện lâu như vậy, đến cuối cùng, khi Đào Nhiên nói vậy thì đã mơ màng buồn ngủ, cô đã nói ra lý do trước đó mình thở dài, cũng nói ra cái tên chưa từng nhắc đến, chỉ là, cô đang lẩm bẩm, còn chưa nói xong đã dựa lên tường ngủ mất, đầu nghiêng sang một bên dựa vào vai Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn cúi đầu nhìn cái đầu bù xù với những sợi tóc nhảy múa loạn xạ trên vai mình, anh cũng khá bất ngờ, hóa ra cô biết Vu Thấm, vậy mà cô lại biết Vu Thấm?

Sau sự kinh ngạc ngắn ngủi qua đi, ánh mắt anh trào lên ánh sáng dịu dàng, không nhịn được vuốt mái tóc hỗn loạn của cô, muốn vuốt thẳng từng chút một cho cô. Nhưng tóc cô quả thực rất đặc biệt, thật sự mỗi một sợi đều có suy nghĩ của mình, đè rồi lại bật lên, không làm sao vuốt thẳng được, lại còn làm ồn đến cô ngủ.

Cô hừ hừ vài tiếng, vươn hai tay ra ôm lấy anh, giống như ôm gấu bông vậy, đầu lại càng tự động tìm kiếm nơi thỏai mái hơn, trực tiếp làm ổ ở hõm cổ của anh, cảm thấy thoải mái rồi mới yên tĩnh ngủ tiếp.

Anh sững sờ môkt lúc lâu, trong hơi thở toàn là mùi hương dầu gội đầu trên tóc cô, những sợi tóc không nghe lời cứ dựng thẳng lên cọ vào cằm anh, hơi ngứa.

Anh cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Chuông báo thức gọi Tô Hàn Sơn dậy.

Mở mắt ra, trong căn phòng vẫn có ánh sáng.

Rèm cửa kéo ra chưa kịp đóng lại, rất nhiều ánh sáng chiếu vào.

Tô Hàn Sơn tỉnh dậy trước, đầu tiên chính là  hoảng sợ theo thói quen, phản ứng đầu tiên chính là muốn đứng dậy đóng cửa sổ, nhưng vừa mới nhúc nhích thì thứ mềm mại trong lòng cũng nhúc nhích theo, một cánh tay vòng lên bả vai anh, sợi tóc bù xù cọ ở cổ anh, còn có một âm thanh mơ hồ nói mớ, “Tiểu Đậu, nhà ăn hôm nay có móng giò, cậu đến cửa sổ của đầu bếp Lưu lấy đi, ông ấy cho nhiều…”

“…” Hóa ra trong lòng có thêm một cô nhóc, mà cô nhóc này thì đang mơ về Bắc Nhã ăn móng giò. Tô Hàn Sơn ổn định ngồi đó, hoảng loạn và mơ mộng sợ sệt gì đó hoàn toàn không có. Ánh sáng ư? Cứ sáng đi.

Chỉ là một giây sau bả vai anh đã bị người ta cắn.

Vốn dĩ anh muốn nhịn, nhưng răng cô nhóc này… quả thực là động vật ăn thịt, cắn người đau thật!

Đào Nhiên cảm thấy mũi mình ngưa ngứa, mơ màng tỉnh dậy, mơ màng nhìn thấy Tô Hàn Sơn, cả người vẫn còn ngơ ngẩn, buột miệng thốt ra, “Móng heo của em…”

Tô Hàn Sơn không lên tiếng, trên mặt mang biểu cảm “Em xem em cắn chỗ nào” đợi cô tỉnh táo.

Đào Nhiên không phụ kỳ vọng, liền tỉnh táo lại, đầu tiên là kinh ngạc vì sao mình lại dựa vào lòng Tô Hàn Sơn, đợi cô nhớ rõ chuyện hai người nói chuyện mãi, rồi dựa vào tường ngủ, sau đó lại kinh ngạc vì mình đã coi cánh tay Tô Hàn Sơn thành móng giò.

“Không phải, thầy Tô, anh nghe em…”

“Không cần giải thích cũng không cần giảo biện!”

“…” Đào Nhiên phủi nước miếng trên tay áo anh, “Cái đó…được rồi, em…về phòng trước đây.”

Đúng lúc này điện thoại của Tô Hàn Sơn lại vang lên, nhưng chỉ kêu một tiếng rồi ngắt.

Vừa nhìn cuộc gọi là một dãy số.

Đào Nhiên cũng là bất cẩn nhìn thấy, đó còn là một dãy số cô quen thuộc, cô lập tức đứng dậy, chân tay lóng ngóng, “Xong rồi xong rồi, mẹ em đến tìm em rồi, nếu như mẹ em biết em cùng phòng với một người đàn ông lại còn ngủ một giấc, chắc chắn bà sẽ đánh gãy chân em! Thầy…thầy Tô, em đi thật đây, anh cứ nói không nhìn thấy em, em không ở cùng với anh nhé!”

Nói xong cô suýt nữa chạy quên cả dép.

Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ hoảng loạn của cô không khỏi cảm thấy buồn cười, đồng thời bấm gọi lại, “Alo, con là Tiểu Tô…” Ban đầu gương mặt anh vẫn cười nhàn nhạt, sau đó trở nên nghiêm túc.

~ Hết chương 79 ~

← Chương 78: 5-2  |  Mục lục  |  Chương 80: 5-4 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi