Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 80: 5-4

Lại phải đến bệnh viện rồi.

Tâm trạng vốn dĩ đã buông lỏng của Đào Nhiên một lần nữa trở nên nặng nề.

Cô ở mấy tiếng trong phòng của Tô Hàn Sơn, giống như một giấc mơ khi ngủ gật trong lúc bận rộn, một cánh cửa phòng ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, cho họ thời gian quên lãng ngắn ngủi, nhưng mơ kiểu gì cũng phải tỉnh lại, sống và chết trong phòng bệnh kiểu gì cũng phải đi đối diện, đặc biệt là Vũ Hy còn cố ý đợi cô, khi thằng bé đưa cho cô một quả chuối, trong lòng cô càng khó chịu.

Vũ Hy nói, “Chị ơi, chuối hôm nay em không ăn, chị giúp em mang cho mẹ, mẹ em thích ăn chuối nhất.”

Đào Nhiên cầm trong tay, trước mắt là đôi mắt tràn đầy hy vọng đang lấp lánh của Vũ Hy, cô nghẹn ngào đến mức không nói lên lời, miễn cưỡng mỉm cười và gật đầu.

Lời nói dối sẽ có một ngày bị phá vỡ. Xin lỗi em, Vũ Hy.

Tô Hàn Sơn ở phía trước đợi cô, cô không dám nhìn vào mắt cậu bé, đành cúi đầu đi về phía Tô Hàn Sơn.

“Đào Đào.” Lần đầu tiên Tô Hàn Sơn chính thức gọi tên thân mật của cô.

Có chút kỳ lạ, nhưng với tâm trạng như hiện tại cô cũng không muốn có phản ứng gì với cách xưng hô này, nếu là bình thường chắc hẳn sẽ phải vui mừng và phấn khích một lúc đúng không?

Cô vẫn gượng cười, “Thầy Tô.”

Tô Hàn Sơn nhìn cô, trong đôi mắt đỏ tơ máu có điều gì đó rất kỳ lạ, cuối cùng anh rời mắt đi, giọng nói trầm thấp, “Đào Đào, thứ chúng ta phải đối mặt không chỉ là hôm nay, em phải nhớ kỹ, cho dù chúng ta phải đối mặt với cái gì thì chúng ta cũng là lá chắn đầu tiên, chúng ta không thể lùi bước, không thể ngã xuống, chúng ta mà ngã xuống, họ càng mất đi bảo vệ.”

Đào Nhiên cảm thấy mình cũng hiểu ý tứ trong lời nói của anh.

Anh sợ cô có áp lực tâm lý sau cái chết của Lưu Nhạn sao?

Cô sẽ không như vậy.

Chắc chắn sẽ có đau buồn, nhưng cô biết trước mặt còn có con đường gian khổ hơn phải đi.

Cô gật đầu bày tỏ mình đã rõ, nhưng lại nhớ đến chuyện anh gọi lại cho bà Lam, “Mẹ em tìm anh có việc gì thế ạ?”

Đôi mắt Tô Hàn Sơn khẽ híp lại, “Không có gì, chỉ hỏi anh bây giờ em có ổn không, sợ em không nói thật.”

Đào Nhiên lại một lần nữa gật đầu, điều này rất phù hợp với phong cách của bà Lam, luôn thiên vị Tô Hàn Sơn, “Hai người họ thì sao ạ? Có ổn không ạ?” Đào Nhiên cũng chỉ tiện miệng hỏi một câu, thực ra hôm sinh nhật mới nói chuyện với bà Lam, mỗi ngày hai người họ đều ở trong nhà, tất cả bình thường.

Quả nhiên Tô Hàn Sơn nói, “Đều tốt, em không cần lo lắng.”

Một lát sau Tô Hàn Sơn lại nói, “Đào Đào, chúng ta là lá chắn đầu tiên, anh cũng là hậu thuẫn của em.”

Đào Nhiên thoáng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy đôi mắt anh trên gương mặt đeo khẩu trang, giờ phút này anh cũng đang chăm chú nhìn cô, dường như trong mắt chỉ có một mình cô vậy.

Nhưng cô biết, sao trong mắt anh lại chỉ có một mình cô được? Trong lòng anh ôm chí lớn, tim chứa bệnh nhân, lúc này còn đang đánh một trận đánh gay go. Mà cô cũng kề vai sát cánh cùng anh trong trận chiến không khói thuốc súng này, cùng anh trở thành một thành viên trong tuyến phòng ngự bảo vệ hơn một tỷ người bao gồm người thân, bạn bè, tất cả những người quen biết và không quen.

Cô hiểu ý của anh, trái tim của cô cũng giống như anh: Chúng ta đánh trận này vì tín ngưỡng, vì trách nhiệm, phía sau chúng ta là sự yên ổn và sức khỏe của vô số người, nhưng trên tuyến đầu không có khói súng, anh cũng là người em phải bảo vệ…

Tính cách của cô thẳng thắn, vào lúc này tuyệt đối không lạc hậu, “Thầy Tô, em cũng vậy. Em cũng sẽ là hậu thuẫn của anh.”

Tô Hàn Sơn nhìn cô một lúc lâu, khẽ thở dài trong lòng, “Lên xe đi.”

Giường 37 đã có bệnh nhân mới vào nằm, tình trạng nặng, không có ý thức.

Không có quá nhiều thời gian cho họ nhớ đến Lưu Nhạn, hôm qua Đào Nhiên tự tay khử trùng giường bệnh của Lưu Nhạn, lau đi dấu vết cuối cùng thuộc với chị ấy, từ giây phút đó đã xác định họ chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, nghênh đón một trận chiến mới.

Anh Lý nói cảm xúc của bệnh nhân giường 35 rất không tốt, lại tiêm thêm một mũi an thần mới yên tĩnh, giường 38 cũng có chút nóng nảy, nguyên nhân cuối cùng đều là vì cái chết của Lưu Nhạn làm ảnh hưởng đến tâm lý của họ.

Giường 38 còn tạm ổn, anh Lý đã giúp ông ấy liên lạc với người nhà, nhưng công tác an ủi giường 35 thật sự rất khó, vẫn chưa liên hệ được với người nhà.

“Đợi bà lão ấy tỉnh lại có lẽ em phải vất vả dỗ dành rồi, bà ấy nghe em nhất.” Khi giao ban anh Lý có nói.

Đào Nhiên cảm thấy áp lực gấp đôi, bây giờ cô cũng chỉ còn chút khả năng ít ỏi, bà Hoàng càng ngày càng không “nghe lời”, cô hiểu được bà lão cô độc ở đây mỗi ngày đối diện với sự uy hiếp của bệnh tật và tử vong, tin tức của người nhà thì không có, trong lòng sẽ có áp lực như thế nào chứ?

Đào Nhiên cũng rất nôn nóng, lo lắng cho bà Hoàng.

Không ngờ khi Đào Nhiên tan làm thì lại phát hiện điện thoại có tin nhắn mới, người làm việc trong xã khu nhà bà Hoàng lúc trước cô liên hệ đã trả lời cô, họ đã tìm được thông tin người nhà bà lão.

Tinh thần cô phấn chấn, lập tức liên hệ lại, nhân viên làm việc bên đó cũng rất vui mừng, người đó nói với Đào Nhiên, con cái bà Hoàng đang ở nước ngoài, bình thường bà Hoàng sống cùng với người bạn già là ông Tăng ở đây, ông lão cũng bị bệnh nằm viện, trước đó vì đủ loại nguyên nhân nên không liên hệ được, nhưng tối qua ông Tăng đã liên hệ được với xã khu, nhờ họ giúp đỡ hỏi thăm bệnh tình của bà lão.

Nhân viên công tác còn đưa phương thức liên hệ của ông Tăng và y bác sĩ điều trị chính cho ông ấy cho cô.

Đào Nhiên lập tức liên hệ với điều dưỡng, sau khi nói rõ chuyện này, ngữ khí của điều dưỡng bên đó cũng vô cùng vui mừng, “Tốt quá rồi, cuối cùng cũng liên hệ được, trong quá trình điều trị ông lão luôn lo lắng cho người bạn đời của mình, vô cùng vô cùng sốt ruột, nói bà lão không còn thì ông ấy cũng không xong, mấy lần đòi ra viện tìm bà lão rồi, chúng tôi khó khăn lắm mới khuyên được.”

Ông Tăng không bị nặng như bà Hoàng, đang nằm ở phòng bệnh thường, điều dưỡng trực tiếp cho cô nói chuyện với ông Tăng.

“Cô bé điều dưỡng, Tiểu Hoàng nhà tôi đã thêm phiền phức cho cô rồi.”

Đào Nhiên chưa lên tiếng thì ông lão đã nói, gọi bà Hoàng là Tiểu Hoàng.

Đào Nhiên vội nói, “Ông à, ông khách sáo rồi, chăm sóc bà ấy là công việc của chúng cháu, tìm được ông là tốt rồi, có sự cổ vũ của ông chắc chắn cảm xúc của bà sẽ tốt hơn rất nhiều.”

Thoạt nhìn ông Tăng rất nôn nóng, “Cô bé, có phải Tiểu Hoàng không chịu uống thuốc không? Có phải bà ấy sợ tiêm không? Có phải cũng không ngủ ngon không? Ông bảo này, tất cả đều là lỗi của ông, cháu đừng trách bà ấy, là ông mang đến phiền phức cho các cháu, để ông nói với bà ấy, bà ấy sẽ nghe lời ông.”

Đào Nhiên cảm thấy ông Tăng thật sự rất hiểu bà Hoàng, nhưng sao cô lại trách bà được?

Chỉ thấy ông Tăng lại gấp gáp nói, “Bà ấy không phải người ngang ngược đâu, chỉ có chút nhõng nhẽo thôi, uống thuốc hay tiêm đều phải dỗ dành, đi ngủ thì sợ tối, ông không ở bên cạnh bà ấy sẽ càng sợ, cháu chuyển lời ông cho bà ấy, bà ấy sẽ ngoan.”

Đào Nhiên rất kinh ngạc, thái độ của ông Tăng đối với bà Hoàng thoạt nhìn giống như đối với một đứa trẻ, ngay cả ông Đào và bà Lam cũng không nói với cô bằng ngữ khí như vậy nữa, ông lão này phải đối tốt với bà lão nhường nào.

Dưới sự giúp đỡ của điều dưỡng, ông Tăng đã quay một video gửi cho Đào Nhiên, khi quay ông ấy đã cạo râu, còn bảo điều dưỡng chỉnh trang đầu tóc quần áo, phải dùng gương mặt tốt nhất để cho bà lão tin tưởng, sau đó ông đối diện với điện thoại, gọi tên thân mật của bà Hoàng, “Cô bé đừng sợ, em luôn rất dũng cảm, trong lòng anh em là người dũng cảm nhất, em nhìn anh này, nghe lời điều dưỡng, uống thuốc tiêm thuốc, vậy nên anh đã khỏe nhiều rồi này, em cũng phải ngoan ngoãn đó, em mà ngoan anh sẽ hát cho em nghe, khi sợ tối thì nhớ đến bài hát của anh là không sợ nữa. Bây giờ mặc dù anh không ở bên cạnh em, nhưng trong lòng anh luôn nhớ em, luôn lo cho em, anh muốn mau chóng được nhìn thấy em, cô bé cố lên nhé, cho dù là vì anh thì cũng phải cố lên, anh đợi em khỏi lại sẽ đưa em đi ăn món ngon, mỗi ngày đều hát cho em nghe, chúng ta đã nói ít nhất phải sống năm mươi năm, mỗi năm đều hoàn thành một nguyện vọng, em đừng quên đó, em nói cho anh biết nguyện vọng hôm nay là gì đi, đợi em khỏe lại chúng ta cùng hoàn thành. Cô bé, anh yêu em, nếu như em yêu anh thì cũng phải ngoan ngoãn nghe lời y bác sĩ đó, nhớ chưa? Phải ngoan…”

~ Hết chương 80 ~

← Chương 79: 5-3  |  Mục lục  |  Chương 81: 5-5 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi