Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 81: 5-5

Vậy mà ông Tăng lại gọi bà Hoàng là cô bé, còn thật sự hát một khúc nhạc, ông ấy hát rất hay.

Đào Nhiên nghe mà trái tim nặng nề dần được ủ ấm, giống như được tắm mưa xuân phương Nam, tuy vẫn nặng nề nhưng lại ấm áp ẩm ướt.

Cô mới chỉ nghe thấy ba chữ “anh yêu em” trong phim truyền hình. Cả đời bà Lam vội vội vàng vàng, ông Đào thì hiền như bụt, một đứa con gái như cô chưa từng nhìn thấy họ bày tỏ tình cảm một cách trực tiếp như vậy. Còn bản thân cô thì…

Cô đã ra khỏi khu cách ly nên không tiện quay lại cho bà Hoàng xem video nữa, vì vậy cô chuyển nó cho Tiểu Mễ, sáu tiếng sau cô ấy sẽ giao ca với điều dưỡng ca này, đến khi đó Tiểu Mễ sẽ nghĩ cách cho bà Hoàng xem video, để bà nhanh chóng có được sự an ủi.

Anh yêu em.

Có lẽ đây là ba chữ vô cùng bình thường, nhưng vào thời điểm đặc thù như vậy, ba chữ này lại biến thành một sức mạnh.

Bỗng nhiên cô rất muốn tìm người nào đó rồi nói với anh một tiếng: Em yêu anh.

Nhưng cô đã để lỡ mất một chút thời gian, lại không nhìn thấy bóng dáng Tô Hàn Sơn đâu nữa.

Bác sĩ Hoàng nói với cô, “Chủ nhiệm Tô bảo cô về khu nhà ở trước, anh ấy có ca bệnh cần hội chẩn.”

Chuyện như vậy cũng rất bình thường, khi cô mới đến, Tô Hàn Sơn về đến nơi ở rồi còn bận rộn trả lời đủ tin tức tư vấn chẩn đoán, đôi khi lại bị gọi đi.

Cô gật đầu, định một mình đi thăm điều dưỡng trưởng.

Vừa đến cửa phòng bệnh thì nghe thấy bên trong vang lên một tiếng chát chúa, có thứ gì đó rơi xuống đất.

Cô gõ cửa và gọi một tiếng “điều dưỡng trưởng”, đẩy cửa vào chỉ thấy chồng điều dưỡng trưởng Đới Thành đang khom người rót nước, anh ta ngoảnh đầu nhìn cô cười cười, “Tiểu Đào à.”

Trên sàn đất có mảnh cốc vỡ.

Đào Nhiên vội vàng giúp dọn dẹp mảnh vỡ, Đới Thành bảo cô đừng làm, đợi lát nữa anh ta dọn, nhưng Đào Nhiên chân tay nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã dọn xong.

Thoạt nhìn điều dưỡng trưởng đã tốt hơn rất nhiều, chị ấy còn quan tâm ngược lại cô, hỏi cô gần đây có mệt không, có sợ không, hỏi cô tình hình trong phòng bệnh như thế nào rồi.

Điều dưỡng trưởng luôn như vậy, nghiêm khắc lại dịu dàng. Về mặt chuyên ngành thì nghiêm khắc đôn thúc những điều dưỡng trẻ như các cô trưởng thành, ngoài chuyên ngành thì đâu đâu cũng dịu dàng và ấm áp.

Điều dưỡng trưởng tốt như vậy, sao hôn nhân lại không hạnh phúc đòi ly hôn chứ?

Cô âm thầm quan sát Đới Thành một cái. Người này thoạt nhìn chững trạc hơn Tô Hàn Sơn, hơn nữa còn là kiểu chững trạc từng trải, mặc dù trong mắt cô không chứa được người đàn ông khác ngoài Tô Hàn Sơn, nhưng về mặt khách quan cô không thể không thừa nhận, ánh mắt của điều dưỡng trưởng rất tốt, cũng chẳng kém hơn Tô Hàn Sơn bao nhiêu…

Cùng nói chuyện với điều dưỡng trưởng một lúc Đào Nhiên mới biết, chị ấy định xuất viện rồi trở lại cương vị.

Đới Thành nói với Đào Nhiên như cầu xin giúp đỡ, “Tiểu Đào, em khuyên nhủ cô ấy đi, cô ấy muốn làm việc chắc chắn tôi sẽ ủng hộ, nhưng cũng phải đợi khỏi hẳn đã, bây giờ đi làm việc thì làm sao tôi yên tâm được?”

Về chuyện này đương nhiên Đào Nhiên sẽ đứng về phía Đới Thành, cực lực khuyên nhủ.


Ánh mắt điều dưỡng trưởng nhìn cô và Đới Thành hoàn toàn bất đồng, ánh mắt dịu dàng, chính là điều dưỡng trưởng mà cô quen thuộc, “Ai không mệt chứ? Cô bé ngốc, bọn em không mệt sao? Đám chủ nhiệm Tô không mệt sao? Ai không phải đang kiên trì? Ai không dốc hết sức lực?”

“Nhưng bọn em…”

Đào Nhiên vẫn định tiếp tục khuyên nhủ, điều dưỡng trưởng mỉm cười, “Chủ nhiệm Tô đâu? Hôm nay không đến cùng em à?”

Mặc dù tính cách Đào Nhiên thẳng thắn, nhưng mặt vẫn hơi đỏ, “Anh ấy còn phải hội chẩn ạ.” Nói xong lại nghiêm túc nói, “Đợi lát nữa em nói với chủ nhiệm Tô, thầy Tô đồng ý cho chị quay lại thì được, nếu chủ nhiệm Tô nói không được thì không được.” Dù sao cũng không thể để điều dưỡng trưởng trở lại nhanh vậy được.

“Nhanh vậy đã chỉ nghe thầy Tô sao?” Ngữ khí của điều dưỡng trưởng mang chút trêu đùa.

“Dạ?” Mặt Đào Nhiên càng đỏ hơn, nhưng vẫn sống chết giữ thể diện, “Em thèm vào! Bệnh nhân phải nghe lời bác sĩ, không phải điều đương nhiên sao?”

Điều dưỡng trưởng nhìn dáng vẻ có chút ngây ngô lại có chút ngại ngùng của Đào Nhiên, khóe môi chị ấy cười mỉm, đây chính là dáng vẻ của người trẻ…”

Không gì khiến người ta hy vọng bằng sinh mạng tươi mới.

Đào Nhiên nhìn điều dưỡng trưởng thật sự đã khỏe lên, ở bên cạnh một chút rồi không làm phiền chị ấy nghỉ ngơi nữa, chào tạm biệt rồi rời đi.

***

Đới Thành ngồi bên cạnh giường, cúi người dùng khăn giấy khẽ lau đi giọt nước bên gối, “Em muốn uống nước thì gọi anh, khách sáo với anh cái gì?”

Điều dưỡng trưởng nhắm mắt, không lên tiếng.

“Mai San.” Anh gọi cô, cuối cùng muốn nói lại thôi.

Sau một lát trầm mặc, điều dưỡng trưởng Mai nhắm mắt và nói, “Anh về đi.”

Đới Thành nhìn cô, “Không về được nữa, không ra khỏi thành phố được nữa rồi.”

Mai San không nhịn được mở mắt ra, phát hiện trong mắt anh mang theo một nụ cười tưởng chừng như vô lại, dường như đang nói: Anh không về được đấy, em làm gì được anh?

Người này thật là!

“Hà tất gì phải như vậy?” Cô lại nhắm mắt lại.

Đới Thành nắm tay cô, nhẹ giọng hỏi cô, “Anh đến mấy ngày rồi?”

Mấy ngày? Một tuần ư? Vậy nên nôn nóng rồi đúng không? Lại chẳng ai bắt anh phải đến!

“Mai San.” Anh lại nói, “Anh đến bảy ngày rồi.”

Đã đủ lâu rồi! Chán ngấy rồi ư? Có người thúc giục anh về rồi? Cô quay mặt qua, trái tim đắng chát, nhưng lại nghe thấy giọng anh một lần nữa vang lên, “Mấy ngày nay bỗng nhiên anh nghĩ đến một chuyện, chúng ta chưa từng ở cạnh nhau liên tục lâu như vậy.”

Mai San sững người.

Hình như quả thật là như vậy.

Cô và anh quen nhau qua người giới thiệu, ổn định qua lại hơn một năm, gặp bố mẹ hai bên rồi kết hôn. Họ chưa có tình yêu oanh liệt, cũng chưa từng chia tay và tái hợp chết đi sống lại, sau khi kết hôn anh bận rộn với sự nghiệp của mình, công việc ở bệnh viện của cô cũng bận. Anh bận đến mức nào? Trong kỳ nghỉ kết hôn cô đã lên kế hoạch sẵn sàng để đi hưởng tuần trăng mật cùng anh, vậy mà anh cũng có thể có việc đột xuất, vì vậy kế hoạch thay đổi, anh đưa cô bay đến một thành phố khác, anh đi bận việc của anh, một mình cô ở trong khách sạn một tuần…

Sau đó bận rộn trở thành trạng thái bình thường trong cuộc sống của họ.

Lại sau đó nữa, cuối cùng sự nghiệp của anh có thành tựu, vốn cho rằng đã chạy đến đích rồi, không ngờ quả thực đã đến điểm cuối cùng…

“Mai San, chúng ta đã đi quá nhanh rồi.”

Anh nói.

Mai San không biết rốt cuộc anh có ý gì, nhưng cảm thấy trái tim ướt át, căng trướng đau đớn.

Anh thật sự đã đi quá nhanh, từ người đàn ông non trẻ, tuần trăng mật cũng đưa cô đi nhún nhường chạy việc, đến người khiến mọi người chói mắt bây giờ, nhanh đến mức không có thời gian ngoảnh đầu lại nhìn cô, nhìn con gái, nhìn căn nhà với những điều vụn vặt, nhanh đến mức không ngừng có những cô gái trẻ trung xinh đẹp muốn bắt lấy anh.

“San…” Dường như anh phát hiện khóe mắt cô có giọt lệ ánh lên, nhưng điện thoại lại đúng lúc này vang lên.

Anh nhìn một cái, ngắt máy.

Nhưng người gọi điện lại kiên nhẫn gọi lại.

“Nghe đi. Để tôi yên tĩnh một chút.” Mai San lạnh giọng. Hơn nửa năm rồi, những cú điện thoại liên hoàn đoạt mạng này luôn vang lên không ngừng mỗi đêm anh về nhà, cảm giác ngủ đến nửa đêm bỗng nhiên tỉnh lại phát hiện anh đang trả lời tin nhắn không vui vẻ lắm, nhưng cô đã đến đây rồi, anh còn đến làm gì? Đi đến thảo luận giáo dục con trai cùng người đó không tốt sao? Dứt khoát nuôi con trai cho người khác không tốt sao?

“Không phải, anh…” Anh lại nhìn điện thoại, cười nói, “Là mẹ.”

“Đi ra ngoài nghe!” Cô nhắm mắt lại nói. Là mẹ chồng thì làm sao? Ngoài trừ lải nhải việc đẻ con trai và sinh con thứ hai thì có gì để nói nữa? Từ khi cô sinh một đứa con gái, trong mắt mẹ chồng chẳng hề có chút vui vẻ nào.

Anh ngồi xuống, giơ điện thoại ra trước mắt cô, “Thật sự muốn anh ra ngoài nghe sao? Mở mắt ra xem là ai nào?”

Cô vô thức mở mắt ra, hóa ra là mẹ cô…

~ Hết chương 81 ~

← Chương 80: 5-4  |  Mục lục  |  Chương 82: 5-6 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 81: 5-5”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Hi Lục Hỉ Hoàn Tử, đọc phần tin nhắn của ông Tăng gởi bà Hoàng mình cảm thấy “người trẻ mình” nên học tập ông Tăng nhiều hơn : ôi chao đã lớn tuổi rồi mà còn ngọt ngào cho mình “ăn đường” tới sâu răng luôn rồi!
    Bảo trọng nhé! Thanks <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi