Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 82: 5-6

Việc đầu tiên sau khi Đào Nhiên thức dậy chính là đến cửa sổ xem có thư trả lời hay không.

Thò đầu ra ngoài nhìn, chiếc túi treo trên dây đã thay đổi!

Cô mau chóng kéo lên.

Tờ giấy trắng tinh, chữ viết xinh đẹp, thư trả lời cực kỳ giản dị nhưng lại đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, đúng là tác phong của anh.

Trên giấy viết một hàng chữ: Bố chúng ta trông ngóng rất lâu rồi.

Bố chúng ta…

Cô thích từ này.

Đào Nhiên áp tờ giấy lên trái tim, cảm nhận một hồi từ này sau đó cẩn thận cất nó đi, nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt rồi xuống lầu gọi Tô Hàn Sơn cùng ăn cơm.

Viền mắt Tô Hàn Sơn đen xì, trong mắt đầy tia máu, ánh mắt có chút nghiêm nghị.

Đây là những điều đầu tiên Đào Nhiên nhìn thấy sau khi Tô Hàn Sơn mở cửa ra.

Vốn dĩ cô đang cong mắt tươi cười, nhìn thấy anh như vậy thì nụ cười đông cứng lại, dè dặt hỏi, “Thầy Tô, có phải em làm ồn anh ngủ không?” Cô nghĩ đến thời gian lần hội chẩn này của anh khá dài. Có lẽ mới về chưa lâu.

“Không phải.” Anh cụp mắt, khi nhìn cô thì ánh mắt đã dịu đi rất nhiều, “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Trong thang máy, Đào Nhiên tíu tít nói chuyện với Tô Hàn Sơn, dường như chỉ cách thời gian lần hội chẩn này không gặp mà như đã rất lâu, có rất nhiều chuyện cô muốn nói với anh, đặc biệt là khi nói đến chuyện biểu cảm của cô trước mặt phó viện trưởng Tô có chút chậm chạp, cô rất lo lắng, phó viện trưởng Tô sẽ không thích cô sao.

Ánh mắt của Tô Hàn Sơn lại dán trên mặt cô, mặc dù bị khẩu trang che kín không thấy được toàn bộ gương mặt, nhưng đôi mắt tươi tắn đó, sự hoạt bát trên gương mặt cũng có thể nhìn ra trong lòng anh có chút khó chịu.

“Thầy Tô, anh nói đi!” Cô khẽ nhíu mày, cảm thấy Tô Hàn Sơn không nghe cô nói.

“Hửm?” Quả thực anh đang thất thần, không nghe thấy cô nói gì.

Đào Nhiên giậm chân, “Thầy Tô! Em hỏi anh đó, anh nói đi, Phó viện trưởng Tô sẽ không thích em sao?”

Anh khẽ mỉm cười, tập trung tinh thần, “Sao có thể? Em đáng yêu như vậy ai cũng thích.”

“Thật sao?” Cô không có sự tự tin này.

“Thật.”

Đào Nhiên vừa lòng, thấy sắc mặt anh không bình thường liền quan tâm hỏi, “Có phải anh mệt quá không? Vậy em không làm ồn anh nữa.”

“Không có.” Tô Hàn Sơn muốn vươn tay ra xoa tóc cô lại phát hiện cô đang đội mũ, “Anh không mệt, em nói đi.” Trong lòng bàn tay vẫn có ký ức về cảm giác mái tóc bù xù của cô cắm vào, ngứa ngáy.

“Em cũng không có gì để nói nữa, đến rồi, đi ăn cơm đi.” Đã đến tầng một,

Tô Hàn Sơn nhìn bóng lưng của cô, sự dịu dàng trong mắt rút đi, đầu mày khẽ nhíu.

Anh phải nói với cô việc cậu của cô đã nhiễm bệnh, và bố mẹ cô cũng đã từng tiếp xúc với cậu, kết quả trước mắt còn chưa biết, như thế nào đây? Hoặc là dứt khoát không nói gì cả, nói rồi cũng không giải quyết được vấn đề.

Trong khi ăn cơm Tô Hàn Sơn luôn nghĩ đến chuyện này, bên tai văng vẳng âm thanh hoảng loạn khi bố mẹ Đào Nhiên gọi điện cho anh.

“Thầy Tô?” Đào Nhiên lại một lần nữa gọi anh.

“Hả?” Anh hoàn hồn.

“Có phải không hợp khẩu vị không? Anh chẳng động đũa gì cả.” Đào Nhiên nhìn anh.

“À.” Anh cười cười, “Không phải, anh đang nghĩ mì trộn của em nấu có vị gì.

“Hì hì.” Đào Nhiên cười, “Không phải em khoác lác đâu, mỗi lần Tiểu Đậu có thể ăn hai bát mì em nấu đó, lần nhiều nhất đã ăn liền bốn bát!” Đương nhiên là chia làm hai lần. “Kỹ thuật của em được bố em truyền lại đó! Thầy Tô, đợi thời gian này qua đi em sẽ cho anh thử tay nghề của em.”

“Được.” Anh cầm dũa lên, bắt đầu yên lặng ăn cơm.

“Em còn nấu cho bố chúng ta nữa! Để cho ông biết em làm được việc!” Phải cứu vớt lại hình tượng!

“Được.” Anh trả lời, chỉ nói được.

Tô Hàn Sơn giả vờ không biết sự thật mì trộn là cô ép Tiểu Đậu ăn.

Cô nói “bố em” là chỉ bố ruột của cô, “bố chúng ta” là chỉ phó viện trưởng Tô, bây giờ anh đã có thể phân biệt rõ ràng.

“Thầy Tô mau ăn đi, em nôn nóng đến bệnh viện, muốn xem xem trạng thái của bà Hoàng có tốt lên chút nào không!” Cô nói chi tiết chuyện tìm được bạn đời của bà Hoàng cho anh nghe, “Vốn dĩ hôm qua muốn nói với anh, nhưng chớp mắt đã không thấy anh đâu, đúng rồi, bệnh nhân anh hội chẩn hôm qua như thế nào vậy?”

Anh nhìn cô, mỉm cười, “Rất tốt.”

Cô không biết gì cả, trong lòng cô lo lắng cho bệnh nhân của mình, mà người thân nhất của cô lại biến thành bệnh nhân.

Anh đặt đũa xuống, đứng dậy, “Đi thôi.”

“Thầy Tô, anh ăn có chút xíu như vậy thôi sao?”

“Ừm, anh no rồi.” Khi ra khỏi nhà ăn, anh chỉnh lại mũ và cổ áo cho cô, thời tiết hôm nay hơi lạnh.

Cô rất thoải mãn, đeo khẩu trang và cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, “Thầy Tô, em không lạnh.” Sau đó chỉ vào tim mình, “Chỗ này rất ấp áp…bởi vì có anh trong đó!”

Tô Hàn Sơn muốn cười nhưng lại không cười nổi, cô nhóc ngây ngô này luôn cướp mất lời diễn phái nam nên nói.

Cô nói xong trong lòng quả thực cảm thấy ấm nóng, cô muốn thân thiết với Tô Hàn Sơn thêm chút nữa, nhưng lại sợ người khác nhìn thấy, liền dè dặt túm một chút áo của anh, cùng anh bước về phía trước.

Chỉ túm một chút thôi, dường như trong lòng cũng đầy ắp, giống rừng rậm âm u được ánh mặt trời chiếu vào, trải đầy những đốm sáng tròn tròn.

Bà Hoàng thực sự trở nên ngoan hơn.

Tiểu Mễ không phụ kỳ vọng, đã chiếu video và tiếng hát của ông Tăng cho bà lão nghe, sau đó bà ấy rất nghe lời Tiểu Mễ, nghiêm túc ăn cơm, phối hợp đeo mặt nạ thở, ngay cả hút đờm cũng không cần làm công tác, hôm nay hoàn toàn không dùng thuốc an thần.

Đào Nhiên thở phào một hơi, bà Hoàng giơ tay lên chạm vào Đào Nhiên, lại chạm vào Tiểu Mễ, mặc dù đeo mặt nạ không thể nói chuyện nhưng dáng vẻ bã lão cong cong đôi mắt, giống như trẻ con ở phòng bệnh khoa nhi vậy.

Bà Lam luôn nói với cô người già hóa trẻ con, tuổi tác của các ông bà lão lớn rồi đôi khi cũng sẽ giống một đứa trẻ.

Người già được dỗ dành như trẻ con cũng là một người già hạnh phúc.

Đào Nhiên dịu giọng nói với bà, “Bà ơi, bà xem ông đang đợi bà đúng không? Mau chóng khỏi bệnh là có thể ra đoàn tụ với ông rồi.”

Nước mắt bà Hoàng ánh lên, khẽ gật đầu.

35, 36, 37, 38.

Từ khi bước chân vào Nam Nhã cô đã bầu bạn với họ. Cho dù có thể làm cho họ chút việc nhỏ, có thể giúp đỡ họ chút ít, cũng vô cùng vui vẻ, chỉ là điều cô làm được quả thực có hạn, nếu không Lưu Nhạn sẽ không đi.

Lưu Nhạn đi rồi, giường 37 mới đến, những ngày tháng tiếp theo phải cùng họ chiến đấu, cô thật sự hy vọng mình có thể tiễn mỗi một người ra khỏi đây, có thể làm nhiều hơn cho họ.

Hôm nay cảm xúc của bệnh nhân giường 38 không ổn định hơn cả bà Hoàng, sau khi Đào Nhiên dọn dẹp xong một lần chất thải, ông ấy kéo Đào Nhiên muốn biểu đạt yêu cầu.

Ông ấy muốn nằm phòng bệnh đơn.

Bây giờ lấy đâu ra phòng bệnh đơn? Chỉ có phòng bệnh không đủ dùng thôi!

Ông ấy lại bày tỏ mình có tiền, có thể trả tiền gấp đôi, thậm chí gấp nhiều lần.

Đây căn bản không phải chuyện tiền nong!

Đào Nhiên kiên nhẫn giải thích rõ ràng tình hình bệnh viện hiện tại cho ông ấy, nhưng rõ ràng người đó không bị thuyết phục, nhưng cũng hết cách, ông ấy là bệnh nhân, nói chuyện còn khó thì có thể làm gì?

Đào Nhiên sợ cảm xúc của ông ấy không ổn định, hỏi ông ấy có cần liên hệ với gia đình không? Cô có thể giúp đỡ.

Giường 38 bất đắc dĩ gật đầu.

~ Hết chương 82 ~

← Chương 81: 5-5  |  Mục lục  |  Chương 83: 5-7 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 82: 5-6”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Lại đến người thân của Đào Nhiên bị nhiễm Covid 🙁 🙁

Chia sẻ cùng tôi