Tháng: Tháng 11 2021
-
Thời niên thiếu | Chương 87

“Anh nói vậy là sỉ nhục tôi.” Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng người dậy, ánh mắt trầm lạnh, “Lục tổng cũng cho rằng như vậy?” “Đương nhiên Lục tổng sẽ không quan tâm những chuyện nhỏ như vậy, đây chỉ là nghi vấn cá nhân của tôi. Nếu như có mạo phạm cô thì tôi…
-
Thời niên thiếu | Chương 86

Chu Tranh dừng chân ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát. Anh khẽ nghiêng đầu rồi híp mắt lại, giọng nói trầm khàn ý tứ sâu xa, “Từ Tịnh? Triệu Tiêu Dạng, em đang nghĩ gì vậy?” Gương mặt Triệu Tiêu Dạng bỗng chốc đỏ bừng, có phải cô ghen rõ ràng quá rồi…
-
Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 98: 7-1

Bà Lam nhìn cô, cũng nhìn Tô Hàn Sơn trong ống kính, mỉm cười, “Vẫn khỏe lắm con đừng lo, con bé ngốc này, chắc chắn mẹ chỉ bị cảm cúm thông thường thôi, hôm nay đã cảm thấy không có triệu chứng gì nữa rồi. Hai đứa đó, làm việc cho tốt, cẩn thận…
-
Thời niên thiếu | Chương 85

Máu men theo bả vai Chu Tranh chảy dài xuống dưới rớt lên mặt đường, dưới ánh đèn, màu sắc đó sẫm lại vô cùng kinh khủng. Toàn thân Triệu Tiêu Dạng cứng đờ, cô xông qua bịt chặt vết thương vai Chu Tranh lại, dốc sức ấn. Máu men theo kẽ ngón tay cô…
-
Thời niên thiếu | Chương 84

Kiểu khoe khoang tình cảm này làm da đầu Triệu Tiêu Dạng tê rần, quá kinh rồi đó. Kéo lên trên xem, mở weibo của Chu Tranh ra thì kinh ngạc, anh có những tám triệu fan, anh dùng vẻ đẹp chiến thắng tất cả sao? “Tấm ảnh này ở đâu vậy?” Triệu Tiêu Dạng…
-
Thời niên thiếu | Chương 83

Triệu Tiêu Dạng như bị sét đánh, bên cạnh cô có con trai lúc nào? Khi nào Chu Tranh qua Mỹ? Cô không biết cái gì cả? Chu Tranh hôn cô. Cô nhấc chân đá vào đầu gối Chu Tranh, anh hự một tiếng, ngay sau đó hôn mạnh cô một cái rồi buông ra…
-
Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 97: 6-4

Đào Nhiên không biết nói thế nào, cô tốn bao nhiêu nước bọt mà cũng không bằng câu nói “có con ở đây”. Thế này thì phải đòi công lý ở đâu? Ông Đào nước mắt lưng tròng nãy giờ thấy Tô Hàn Sơn đi vào, hai mắt liền phát sáng. Cảm giác nghi ngờ…
-
Thời niên thiếu | Chương 82

Triệu Tiêu Dạng cười, khoanh tay dựa vào hành lang nhìn chằm chằm Chu Tranh. Bầu không khí tĩnh lặng nhưng bỗng trở nên nóng bóng, “Chu tổng.” Chu Tranh vẫn mặc chiếc áo sơ mi nhàn nhã đó, lười biếng ngạo nghễ, eo thon tinh tế. Vì đứng ngược sáng nên đôi mắt thâm…